Tính từ đâu — mười năm của một đời người

Anh T. gõ bàn ba cái, hỏi tôi: "Thầy xem đại hạn này tôi nên tính từ cung Mệnh hay từ cung Phụ Mẫu?"

Tôi nhìn lá số trên bàn. Trà Ô Long vừa rót còn bốc khói. Bên ngoài khung cửa kính, Đài Bắc đang vào buổi chiều muộn, tiếng xe máy vọng lên mờ nhạt từ mấy tầng dưới.

Câu hỏi đó không phải câu hỏi học thuật.


Anh T. bốn mươi hai tuổi, làm xuất nhập khẩu linh kiện điện tử ở Nội Hồ đã mười lăm năm. Cha anh để lại công ty, anh phát triển gấp ba lần. Thượng Hải đang chờ — một đối tác cũ ngỏ lời mở chi nhánh chung, mặt bằng đã chọn, hợp đồng soạn sẵn, chỉ còn chữ ký.

Nhưng anh chưa ký.

"Tôi không sợ thất bại," anh nói, xoay chiếc cốc trà trong tay. "Tôi sợ ký sai thời điểm."

Tôi hiểu điều anh muốn nói. Không phải mê tín. Là người đã qua đủ thứ thăng trầm, anh biết có những lúc mọi điều kiện đều đủ mà vẫn hỏng — và có những lúc tình thế chưa chín mà lại trôi chảy không ngờ. Anh muốn biết mình đang đứng ở đâu trong dòng chảy đó.

Lá số của anh trải ra. Bên trái tôi ghi theo cách khởi từ cung Mệnh. Bên phải tôi ghi theo cách khởi từ cung Phụ Mẫu.

Hai con số nhìn nhau: 42 tuổi, hai cách tính, lệch nhau đúng một đại hạn — tức mười năm.


Cái kẹt không ai muốn thừa nhận

Đây là điều tôi phải nói thật với anh T., dù biết câu trả lời sẽ không gọn ghẽ như anh mong.

Trong Tử Vi Đẩu Số, cách an đại hạn có hai trường phái tranh nhau từ lâu, chưa ai thắng hẳn.

Cách thứ nhất: khởi ghi từ chính cung Mệnh trở đi. Dương Nam âm Nữ ghi thuận, âm Nam Dương Nữ ghi nghịch, mỗi cung tăng lên mười năm. Đây là cách đa số sách phổ biến hiện nay sử dụng — từ Tử Vi Nghiệm Lý của Thiên Lương đến Tử Vi Đẩu Số Tân Biên của Thái Thứ Lang, từ Việt Viêm Tử đến Nguyễn Mạnh Bảo — đều theo lối này.

Cách thứ hai: không khởi từ Mệnh, mà khởi từ cung Phụ Mẫu hoặc Huynh Đệ, tùy Dương hay Âm. Cũng theo số Cục, nhưng điểm xuất phát lùi ra một cung. Một người Mộc Tam Cục Dương Nam theo cách này sẽ ghi số 3 vào cung Phụ Mẫu, 13 vào Phúc Đức, 23 vào Điền Trạch...

Ông Vũ Tài Lục — người bình chú Tử Vi Đẩu Số Toàn Thư — đã viết thẳng: "Không biết phái nào đúng. Đây thật là cái kẹt lớn cho khoa Tử Vi, vô hy vọng xóa bỏ được."

Tôi đọc câu đó lần đầu, thấy bực. Đọc lần thứ ba, thấy ông thành thật.

Cụ Thiên Lương phản bác, dùng vòng sao Thái Tuế để nghiệm chứng, kết luận cách thứ hai sai một trăm phần trăm. Nhưng tôi đọc lập luận đó mà còn thắc mắc — chính vòng Thái Tuế tự nó đã có những điểm chưa thống nhất giữa các trường phái, dùng nó làm thước đo cho một tranh luận khác thì nền tảng không được vững.

Nói thế không có nghĩa cụ Thiên Lương sai. Có thể cụ đúng. Nhưng lý chứng chưa đủ để tôi tin hoàn toàn.


Tôi chọn cách nào

Anh T. nhìn tôi. "Vậy thầy dùng cách nào?"

Tôi nói thật: "Tôi dùng cách thứ nhất — khởi từ cung Mệnh. Nhưng không phải vì tôi chắc nó đúng hơn."

Lý do tôi chọn không phải lý thuyết. Là thực nghiệm.

Mấy năm nay, bất cứ khi nào tôi gặp một lá số có thể xác minh được sự kiện — người đã trải qua một biến cố rõ ràng, có mốc thời gian cụ thể — tôi đều thử nghiệm cả hai cách. Ghi xuống. So sánh.

Không phải lúc nào cách thứ nhất cũng khớp tốt hơn. Nhưng tính trung bình trên số lá tôi đã đối chiếu, cách khởi từ Mệnh cho kết quả nhất quán hơn khi luận về giai đoạn trung niên trở đi. Với những lá số mà tôi có đủ dữ liệu để nghiệm từ thời trẻ, sự khác biệt giữa hai cách nhiều khi không quyết định luận đúng hay sai — bởi hai hạn kề nhau đôi khi mang tính chất không quá tương phản.

Điều đó không có nghĩa tranh luận này vô nghĩa. Mười năm là mười năm. Với anh T. lúc này, mười năm là sự chênh lệch giữa đại hạn có Lộc Tồn đóng hội và đại hạn bị Kình Đà giáp.

Người luận số không được phép nói "chắc chắn" ở chỗ bản thân khoa chưa chắc chắn.

Tôi nói điều đó với anh. Không phải để trốn tránh. Mà vì nếu tôi chọn một cách rồi phán như đúng rồi, tôi đang làm hại anh bằng sự tự tin mình không có quyền có.


Sau buổi hôm đó

Chúng tôi ngồi thêm gần một tiếng. Tôi luận lá số của anh theo cách thứ nhất, nhưng tôi đặt rõ hai khung song song — nếu cách thứ nhất đúng thì anh đang bước vào giai đoạn nào, nếu cách thứ hai đúng thì anh đang ở đâu. Tôi không ẩn đi sự lệch pha đó. Để nó nằm trên bàn, cùng với lá số, cùng với tách trà đã nguội.

Anh T. không hỏi thêm về Thượng Hải trong phần còn lại của buổi. Anh hỏi về Điền Trạch, về Tử Tức, về những thứ gần hơn. Tôi nghĩ anh đang tự sắp xếp lại câu hỏi của mình.

Trước khi tôi về, anh nói: "Tôi sẽ hoãn quyết định thêm ba tháng. Không phải vì số nói không được làm — mà vì tôi chưa cảm thấy sẵn sàng thật sự. Có lẽ tôi hỏi về đại hạn, nhưng thật ra tôi muốn ai đó xác nhận cái do dự trong lòng tôi."

Tôi không có gì để nói thêm.

Anh T. cuộn lá số lại, vuốt nhẹ mép giấy, rồi đặt xuống bàn. Anh nhìn tôi và nói khẽ: "Kể cả thầy cũng không biết hết — mà tôi thì lại càng không. Vậy thì mình cứ đi chậm một chút cũng không sao."

Câu đó tôi nhớ mãi.

Không phải vì nó hay. Mà vì nó đúng — cho cả hai chúng tôi.


Tử Nguyên