1001 chuyện tử vi: Đào Hoa ngộ Sao Thai… có dắt trai vào nhà
Bà ta đặt lá số xuống bàn, giọng bình thản: "Thầy ơi, chồng tôi dắt con nhỏ về nhà rồi."
Không khóc. Không run môi. Chỉ nhìn tôi với đôi mắt của người đã tiêu hóa xong một tin dữ từ lâu — cái nhìn của người đến đây không phải để hỏi "tại sao", mà để hỏi "thầy có biết từ trước không."
Trà thất đó nằm trên tầng ba của một con hẻm nhỏ ở Mong Kok, Hồng Kông. Không có bảng hiệu lớn. Khách quen mới biết chỗ. Bà M. — tôi gọi bà vậy cho tiện — là chủ một tiệm thuốc bắc ở Sham Shui Po, chồng phụ trông coi sổ sách. Hai người làm ăn chung hơn hai mươi năm. Bà ngồi thẳng lưng, tay đặt ngay ngắn trên đùi, như thể đang tiếp khách mua thuốc chứ không phải đang kể chuyện nhà tan.
Lá số bà đưa tôi không phải mới. Góc giấy đã vàng nhạt, nếp gấp cũ. Tôi nhìn xuống và nhận ra ngay — tôi đã coi lá số này rồi. Cách đây khoảng ba năm, cũng tại chỗ này, cũng tách trà này. Hồi đó bà hỏi về vận làm ăn.
Tôi không nói gì ngay. Rót thêm nước vào tách, nhìn làn khói trà mỏng tan ra giữa không khí ẩm của buổi sáng tháng Mười.
Lá số đã nói từ trước
Lần đó, khi bà hỏi về buôn bán, tôi đã thấy một điều khác trong lá số — điều không liên quan đến tiệm thuốc hay doanh thu.
Phu Thê cung của chồng bà có Sao Thai ngộ Đào Hoa.
Hồi đó tôi nhìn một lúc, rồi chuyển sang nói về hành vận, về Lộc Tồn, về những năm tốt trong buôn bán. Không phải vì tôi không thấy. Mà vì tôi thấy rõ quá nên không biết bắt đầu từ đâu.
Bây giờ bà ngồi trước mặt tôi, đặt lá số xuống, và câu đầu tiên bà nói không phải câu hỏi — là một tường thuật. Bình thản như đọc bản tin buổi sáng.
"Thầy ơi, chồng tôi dắt con nhỏ về nhà rồi."
Tôi cầm lá số lên. Phu Thê cung vẫn ở đó. Sao Thai vẫn ngồi cạnh Đào Hoa. Chúng không thay đổi. Chỉ có thực tế bây giờ đã bắt kịp những gì chúng từng ngụ ý.
Thai — Đào: cái bẫy mỹ miều
Trong Tử Vi Đẩu Số, Sao Thai mang tính chất của sự manh nha — một điều gì đó đang hình thành, đang lớn lên trong âm thầm, chưa lộ ra ánh sáng nhưng đã có hình hài. Nó không xấu. Không tốt. Nó chỉ là: có gì đó đang được gieo.
Đào Hoa thì khác. Đào Hoa kéo người ta lại gần nhau — không bằng lý trí, không bằng tính toán, mà bằng cái thứ rất khó cưỡng: cảm xúc bùng lên đột ngột, ánh mắt gặp nhau đúng lúc, tiếng cười đúng tần số. Đào Hoa không chọn lựa ai. Nó chỉ tạo ra lực hút.
Khi hai sao này ngồi chung trong Phu Thê cung của người phối ngẫu — tôi thường gọi đùa với bạn đồng nghiệp là "cái bẫy mỹ miều". Đào Hoa kéo một người lạ vào quỹ đạo cảm xúc. Sao Thai thì âm thầm làm cái việc của nó: gieo mầm cho một mối quan hệ lớn dần trong bóng tối, cho đến khi không giấu được nữa.
Không phải mọi Đào Hoa đều dẫn đến ngoại tình. Không phải mọi Sao Thai đều báo hiệu đứa trẻ ngoài giá thú. Nhưng khi cả hai cùng hội tụ, và người luận số ngồi im — thì cũng có lý do của nó.
Bà M. nhìn tôi, giọng vẫn đều: "Hồi đó thầy có thấy không?"
Tôi không trả lời ngay. Nhấc tách trà lên, nhìn xuống đáy tách.
Thầy cũng không dám nói thẳng
Cái khó của nghề coi số không phải ở chỗ đọc sao. Cái khó là ngồi trước một người đang sống bình thường — tiệm thuốc chạy tốt, chồng lo sổ sách, con cái ngoan — và phải quyết định: nói hay không nói.
Nói gì? Nói rằng Phu Thê cung của chồng bà có dấu hiệu đáng lo? Nói bằng từ ngữ nào? Bà sẽ hỏi: "Thầy ơi, nghĩa là sao?" Tôi sẽ nói gì tiếp theo?
Tôi biết những thầy coi số nói thẳng tuột. Có người bước ra khỏi phòng coi số với một câu ngắn gọn rồi về nhà kiểm tra điện thoại chồng. Có người nghe xong, cười, bảo "thầy đoán mò" rồi không bao giờ quay lại. Và có người — như bà M. — im lặng trả tiền, gấp lá số lại, để ba năm sau quay lại đặt nó xuống bàn cùng một câu tường thuật bình thản đến rợn người.
Biết mà không nói được — đó là cái nghiệp của người luận mệnh.
Không phải vì hèn. Không phải vì muốn lấy lòng. Mà vì câu nói đó — một khi thốt ra — nó sẽ đi vào một căn nhà, ngồi xuống bàn ăn, đi vào giấc ngủ của người ta. Nó sẽ làm người ta nhìn chồng khác đi. Nghi ngờ sinh ra không phải từ bằng chứng, mà từ một câu của thầy coi số. Và nếu thầy đoán sai — hay đúng hơn, nếu ngôi sao đó chỉ là tiềm năng chứ chưa thành thực tế — thì ai chịu trách nhiệm cho cái ngôi nhà đã bắt đầu rạn nứt từ lúc đó?
Tôi đặt tách trà xuống. Nhìn bà M.
"Có thấy," tôi nói. "Hồi đó có thấy."
Bà gật đầu, nhẹ, như thể đó là câu trả lời bà đã đoán trước.
"Tôi cũng tự thấy," bà nói. "Nhưng tôi không muốn nghe."
Câu đó làm tôi ngồi im một lúc khá lâu.
Không phải vì nó mới. Mà vì nó quen đến mức tôi đã không còn ngạc nhiên nữa — và cái sự không ngạc nhiên đó mới là điều đáng suy nghĩ.
Bao nhiêu lần tôi ngồi trước một lá số, thấy điều không hay, và người ngồi đối diện — dù không biết Tử Vi, dù chưa đọc một chữ về sao hạn — thực ra đã biết rồi. Họ đến không phải để được thông báo. Họ đến để được xác nhận. Hoặc để được nói điều ngược lại.
Hai việc đó trông giống nhau từ bên ngoài. Cùng một câu hỏi, cùng một lá số trên bàn. Nhưng bên trong, chúng khác nhau hoàn toàn.
Người ta đến coi số thường không thiếu thông tin. Họ thiếu can đảm để tin vào điều họ đã biết.
Buổi sáng hôm đó ở Mong Kok, trà nguội dần, bà M. gấp lá số lại lần nữa. Lần này tay bà không ngay ngắn như lúc đầu nữa — những ngón tay gấp giấy chậm hơn, cẩn thận hơn, như thể lần này bà không chắc sẽ còn cần đến nó không.
Tôi không hỏi bà sẽ làm gì tiếp theo. Không phải phận sự của tôi.
Sao đã chiếu từ lâu. Lá số đã nói từ trước. Người coi số cũng đã thấy.
Nhưng giữa thấy và nghe — giữa cái thầy nhìn thấy trong lá số và cái người ta sẵn lòng tiếp nhận — có một khoảng cách mà không có sao nào lấp được.
Cuối cùng thì câu hỏi không phải là sao chiếu gì. Câu hỏi là: khi sao đã chiếu, người có nghe không — hay chỉ muốn nghe điều mình thích?
Thanh Hư
Mong Kok, một sáng tháng Mười