Những Điểm Sai Lầm Trong Các Sao Tử Vi

Người đàn ông đặt cuốn sách xuống bàn, giọng chắc nịch: "Sách viết vậy, sai sao được?"

Ông Trần Văn Minh — chủ một hãng xuất nhập khẩu nhỏ ở Đài Trung, đã ngoài năm mươi, tóc bạc nửa phần — đẩy cuốn sách cũ về phía tôi. Bìa đã ố vàng, gáy dán băng keo trong suốt qua nhiều lần sửa chữa. Ông mang nó từ Đài Loan sang, như mang theo một vật chứng.

"Tôi tra ở đây rồi." Ngón tay ông gõ lên trang sách. "Đào Hồng tọa thủ tại Tý, tuổi Tý Dậu hiển đạt nhưng chết non. Con tôi tuổi Tý, mệnh cung có Đào Hồng. Ông thầy ở Đài Bắc cũng luận y như vậy. Tôi muốn hỏi thêm ý kiến anh."

Tôi không trả lời ngay. Nhìn vào trang sách ông vừa chỉ, rồi nhìn lá số tôi vừa an xong trên tờ giấy kẻ ô trước mặt.


Cảnh Sách Mở, Lòng Bắt Đầu Ngờ

Con trai ông Minh năm đó hai mươi ba tuổi, vừa tốt nghiệp đại học ở Đài Bắc, đang cân nhắc sang Singapore làm việc. Ông lo — không phải lo chuyện sự nghiệp, mà lo theo cái câu sách vừa đọc. Chết non. Hai chữ ấy cắm vào đầu ông từ lúc nào không biết, đến mức ông đặt vé bay, sang đây chỉ để hỏi thêm một người.

Tôi lật lại phần đầu cuốn sách, nơi tác giả hướng dẫn cách an sao Đào Hoa và Hồng Loan.

Bảng an sao ghi rõ:

Tôi đặt bút gạch dưới dòng chữ đó, rồi ngẩng lên nhìn ông.

"Tuổi Tý thì Hồng Loan ở Mão, Đào Hoa ở Dậu. Không có sao nào trong hai sao này đứng tại Tý cả."

Ông Minh im lặng.

"Chỉ có tuổi Mão thì Hồng Loan mới rơi vào Tý. Câu sách kia luận cho tuổi Tý là sai vị trí an sao. Ngay trong cuốn sách này."

Ông nhìn tôi, rồi nhìn xuống cuốn sách, rồi lại nhìn tôi. Không phải ánh mắt nghi ngờ tôi — mà là ánh mắt của người vừa nhận ra mình đã gánh một chữ sai suốt nhiều tháng.


An Sao Không Khớp, Chữ In Vẫn Đứng

Điều kỳ lạ không phải là sách sai. Sai là chuyện bình thường của con người. Điều kỳ lạ là chữ in khiến người ta không dám nghi ngờ.

Cuốn sách ông Minh mang theo là ấn bản cũ, xuất bản từ thập niên 1950. Cùng một câu luận ấy, tôi đã gặp trong ít nhất hai ba nguồn khác nhau từ cùng thời kỳ — một cuốn của Đắc Lộc, một cuốn của Vân Đằng Thái Thứ Lang. Câu chữ na ná nhau, như thể người sau chép lại người trước mà không kiểm chứng lại bảng an sao ở phần đầu sách.

Khi một sai lầm được in đủ nhiều lần, nó bắt đầu trông giống chân lý.

Tôi không nói điều này để phán xét các tác giả xưa. Thời ấy, tài liệu Tử Vi còn hiếm, việc đối chiếu chéo không dễ như bây giờ. Nhưng sách đã in ra, đã lưu hành, đã được người đời sau trích dẫn như mực đỏ trên đá. Và cứ thế, một câu sai đi vào hàng trăm lá số, vào hàng trăm cuộc đời.


Kình Dương Và Bẫy Ngũ Hành Đồng Dạng

Đó không phải lỗi duy nhất tôi gặp.

Có một câu luận khác, phổ biến không kém, liên quan đến sao Kình Dương. Sách luận rằng người sinh Lục Giáp, Lục Mậu, mệnh cư Dần Thân có Kình Dương tọa thủ — và ở một trang khác, tác giả chú thêm rằng Kình Dương đắc địa tại cung Dần.

Nghe qua thì có vẻ ổn. Nhưng hãy mở bảng an sao ra.

Kình Dương đứng trước Lộc Tồn một cung — "tiền Kình, hậu Đà." Muốn biết Kình ở đâu, phải biết Lộc Tồn ở đâu trước. Và Lộc Tồn thì an theo can năm sinh:

Tuổi Giáp có Kình tại Sửu, không phải Dần. Tuổi Mậu có Kình tại Thìn, không phải Thân. Không có cách nào tuổi Giáp hay Mậu lại có Kình Dương đứng tại Dần hay Thân được — trừ khi bảng an sao bị bỏ qua hoàn toàn.

Vậy mà câu luận ấy vẫn tồn tại qua nhiều thập niên, nhiều lần tái bản. Người đọc sau trích dẫn người đọc trước, không ai quay lại kiểm tra cái bảng đơn giản nhất ở trang đầu sách.


Sai Một Chữ, Lệch Cả Một Đời Người

Ông Minh ngồi yên một lúc sau khi tôi giải thích xong.

"Vậy là con tôi không có Đào Hồng tại Tý?"

"Không. Lá số con ông không có cấu trúc như câu sách kia mô tả."

Ông thở ra, nhẹ hơn tôi tưởng. Rồi ông hỏi một câu tôi không ngờ: "Vậy bao nhiêu người khác đã nghe câu đó rồi sợ?"

Tôi không trả lời. Vì câu trả lời thật sự thì không ai biết.

Chuyện không chỉ dừng ở lo lắng. Tôi từng gặp trường hợp người ta từ chối một công việc vì thầy luận sao xấu — mà cái sao xấu ấy an sai cung. Từng gặp đôi vợ chồng trẻ ở Hồng Kông trì hoãn mua nhà vì thầy đoán năm Kình Dương xung mệnh — trong khi Kình Dương của người đó không hề ở vị trí ấy. Những quyết định lớn — hôn nhân, sự nghiệp, di cư, đầu tư — đôi khi bị treo lại, hoặc bị đẩy đi, bởi một chữ an sao sai từ năm mươi năm trước.

Người luận số không chỉ đọc lá số. Họ đang chạm vào cái khoảnh khắc người khác đang rất dễ tin.

Đó là trọng lượng mà tôi nghĩ không phải ai cầm sách lên cũng cảm được.


Chữ In Không Phải Chân Lý

Ông Minh về hôm đó với vẻ mặt khác hẳn lúc đến. Cuốn sách ông vẫn mang theo — không phải vì ông vẫn tin nó, mà tôi đoán, vì ông muốn nhớ cái cảm giác này.

Tôi giữ lại tờ giấy an sao trên bàn, nhìn vào bảng Đào Hoa, Hồng Loan, Lộc Tồn, Kình Dương — những thứ tôi đã tra đi tra lại đến thuộc nằm lòng. Và vẫn tra lại, mỗi khi cầm bút luận cho người khác.

Không phải vì tôi không tin vào Tử Vi. Mà vì tôi đã học được rằng sách là điểm khởi đầu, không phải điểm kết thúc. Người viết sách cũng là con người — có thể sao chép nhầm, có thể bỏ qua một bước, có thể hiểu sai một phương pháp rồi viết thành chữ in cho người đời sau tin theo.

Mỗi sao trong lá số đều có quy tắc an riêng. Quy tắc ấy không nằm ở câu luận cuối sách — nó nằm ở bảng an sao phần đầu, ở cách tính từng cung, từng can, từng chi. Trước khi luận một câu về bất kỳ sao nào cho bất kỳ người nào, điều tôi nghĩ người học Tử Vi cần làm là quay lại bước cơ bản nhất: tự kiểm chứng sao đó an ở đâu, đúng chưa, trước khi tin vào câu chữ đã in sẵn.

Chữ in không phải chân lý. Đó chỉ là ý kiến của một người, được cố định lại bằng mực.

Thiên Ẩn