Lá số không nói dối

Bà Trần đặt tờ giấy lá số xuống bàn, giọng run nhẹ: "Thầy xem — thằng con tôi sắp lấy vợ, sao tôi thấy không yên lòng?"

Buổi sáng hôm đó ở Hồng Kông trời không nắng không mưa, cái thứ trời xám xịt quen thuộc của tháng Mười mà người Quảng Đông hay gọi là âm uất thiên. Căn phòng nhỏ trên đường Lyndhurst Terrace, Mid-Levels — nơi tôi hay tiếp khách — thơm mùi trà Phổ Nhĩ pha sáng sớm. Bà Trần ngồi thẳng lưng, hai tay đặt lên đùi, nhưng ngón cái cứ xoay đi xoay lại chiếc nhẫn vàng. Bà không nhìn tôi. Bà nhìn tờ lá số như nhìn một người có thể nói thay bà điều bà không dám nói thẳng.

Tờ giấy được gấp lại rồi mở ra nhiều lần đến nỗi nếp gấp đã mềm nhũn.


Lá số nói gì

Con trai bà — Đức Minh, ba mươi mốt tuổi, làm tài chính ở Central — có Cự Môn tọa Mệnh.

Tôi cầm tờ lá số lên, nhìn qua một lượt. Cung Mệnh ở Dần, Cự Môn độc tọa, không có miếu vượng cũng không có sát tinh hung hãn đi kèm — nói chung là một lá số trung bình về hình thức, nhưng tính tình thì rõ như ban ngày.

Cự Môn — sao chủ về lời nói, về tranh luận, về cái gọi là "không chịu thua miệng." Người có Cự Môn tọa Mệnh thường thông minh thật, lý luận thật, nhưng cái bướng trong xương cốt họ không phải do ai dạy — nó đúc sẵn từ trong lá số rồi. Họ không tranh cãi vì thích gây sự. Họ tranh cãi vì họ thật sự tin mình đúng. Và đôi khi họ đúng thật. Nhưng đôi khi họ chỉ cần đúng hơn người kia — dù đúng hay sai.

Tôi nhớ lúc bà Trần kể: "Nó nói với tôi, má đừng lo, con biết mình làm gì. Rồi quay đi, không nói thêm câu nào."

Tôi không nói gì. Tôi chỉ gật đầu.

Cự Môn tọa Mệnh — câu chuyện đó tôi đã nghe hàng chục lần, ở hàng chục lá số khác nhau.

Người ta không phải xấu. Họ chỉ là họ — và đôi khi cái "họ" đó va vào cuộc sống của người khác theo những cách không ai lường trước.

Nếu đó là Thiên Lương tọa Mệnh thì câu chuyện đã khác hoàn toàn. Thiên Lương là sao của người giữ gìn, của người chịu đựng, của người biết nhường — nhiều khi nhường đến mức người ngoài nhìn vào không hiểu sao họ không phản ứng gì. Cự Môn và Thiên Lương, hai ngôi sao cùng thuộc hành Thủy, cùng ở nhóm sao trung tính, nhưng đặt vào cung Mệnh thì tính tình khác nhau như hai người lớn lên trong hai ngôi nhà hoàn toàn khác nhau. Một người mở miệng trước, một người lắng nghe trước. Một người cần thắng cuộc tranh luận, một người cần hòa giải. Không ai tốt hơn ai — nhưng đặt vào hôn nhân, vào bếp núc, vào chuyện cơm áo gạo tiền mỗi ngày, sự khác biệt đó không nhỏ.


Không phải bói — là soi gương

Bà Trần uống trà, im lặng một lúc.

"Vậy con dâu tôi thì sao?" bà hỏi.

Tôi hỏi bà ngày giờ sinh của cô ấy. Bà lấy trong ví ra một tờ giấy nhỏ — đã chuẩn bị sẵn từ nhà. Tôi lập lá số ngay tại chỗ.

Tham Lang tọa Mệnh, cung Thân.

Tôi ngồi yên một lúc trước khi nói.

Tham Lang là sao của ham muốn, của tham vọng, của người không bao giờ thấy đủ — không phải theo nghĩa tham lam xấu xa, mà theo nghĩa họ luôn muốn nhiều hơn, luôn muốn tiến thêm một bước nữa, luôn thấy mình có thể làm được nhiều hơn những gì đang có. Đặt cạnh Cự Môn — hai người đó trong một mái nhà sẽ như hai ngọn lửa: khi cháy cùng hướng thì ấm áp, khi cháy ngược chiều thì đốt nhau.

Nhưng tôi không nói điều đó với bà Trần.

Tôi nói: "Cô ấy là người có chí khí. Năng động. Không thích bị ràng buộc."

Bà Trần nhíu mày: "Nghe có vẻ khó quản."

"Không phải khó quản," tôi nói. "Là cần được hiểu. Khác nhau."

Tử vi không phải cái máy in ra tương lai. Nó là cái gương — soi vào thấy mình, thấy người, rồi quyết định mình ứng xử thế nào với điều mình thấy.

Cái lỗi lớn nhất người ta hay mắc khi cầm lá số lên là dùng nó để phán. Phán người này tốt, người kia xấu. Phán đôi này hợp, đôi kia không. Nhưng lá số không có chức năng đó. Cự Môn tọa Mệnh không có nghĩa là người đó sẽ gây chuyện trong hôn nhân. Tham Lang tọa Mệnh không có nghĩa là cô ấy sẽ không chịu yên phận làm dâu. Nó chỉ nói: đây là cái gốc tính tình. Còn từ cái gốc đó họ lớn lên thành cái cây như thế nào — phụ thuộc vào môi trường, vào trải nghiệm, vào cả cách người xung quanh đối xử với họ.

Bà Trần hỏi tôi: "Vậy thầy thấy họ có hợp không?"

Tôi nhìn bà.

"Họ đều là người có tính mạnh," tôi nói. "Sống với nhau cần hiểu điều đó từ đầu. Không phải thay đổi nhau — mà hiểu nhau."


Ra về nhẹ hơn lúc đến

Bà Trần gấp tờ lá số lại, lần này gấp khác — cẩn thận hơn, không vội. Bà nhìn ra ô cửa sổ, phía dưới là con dốc Lyndhurst Terrace đang bắt đầu đông người qua lại buổi trưa. Một lúc sau bà nói:

"Tôi hiểu rồi. Tôi không lo vì thằng con tôi xấu hay con dâu tôi xấu. Tôi lo vì tôi biết thằng Đức Minh từ nhỏ — nó không bao giờ nhường."

"Vâng," tôi nói.

"Mà con bé kia cũng vậy."

"Có thể vậy."

Bà đứng dậy, cầm túi, rồi cười — lần đầu tiên trong buổi sáng hôm đó bà cười. Không phải cười vui, nhưng là cái cười của người vừa đặt được tên cho điều mình lo. Đặt được tên rồi thì không còn sợ mơ hồ nữa.

Bà đi ra đến cửa, quay lại:

"Thầy ơi — vậy tôi phải nói gì với nó trước ngày cưới?"

Tôi nhìn bà Trần.

Câu hỏi đó treo lơ lửng giữa căn phòng thơm mùi Phổ Nhĩ, giữa buổi sáng trời xám của Hồng Kông tháng Mười.

Tử vi cho tôi thấy tính tình của Đức Minh, tính tình của cô dâu tương lai — nhưng câu bà Trần cần nói với con trai trước ngày cưới, cái đó không nằm trong bất kỳ lá số nào.

Nó nằm ở bà.


Huyền Không