Ngón tay run nhẹ và một ô trên bảng tra

Bà họ Trần đặt tờ giấy ghi giờ sinh của con gái lên bàn tôi, ngón tay run nhẹ.

Không phải run vì già. Bà chừng năm mươi lăm, tóc chải gọn, áo sườn xám nhạt, trông như người quen kiểm soát mọi thứ trong tay. Nhưng tờ giấy nhỏ đó — chỉ mấy chữ viết tay, ngày tháng năm sinh và một giờ — bà đặt xuống như người đặt một vật quý không biết giá trị thật là bao nhiêu.

"Con gái tôi hai mươi chín tuổi," bà nói. "Chưa có ai."

Ở Hồng Kông, câu đó không cần giải thích thêm.


Phòng tư vấn buổi chiều, và sức nặng của một tờ giấy

Văn phòng tôi ở tầng bảy, nhìn xuống một con hẻm nhỏ ở Sheung Wan. Không phải địa chỉ sang trọng, nhưng khách tôi thường không cần sang trọng — họ cần yên tĩnh. Bà Trần ngồi thẳng lưng, hai bàn tay đặt lên đùi, mắt theo dõi từng động tác của tôi với vẻ của người đã chờ đợi quá lâu và không còn muốn chờ thêm nữa.

Con gái bà tên Trần Ý Lam, sinh tháng Tám, giờ Ngọ, năm Đinh Mùi.

"Cô ấy có biết bà đến đây không?" tôi hỏi.

Bà Trần im lặng một giây. "Không."

Tôi không bình luận gì thêm. Đây là Hồng Kông, và đây là chuyện mẹ lo cho con gái — kiểu lo thầm lặng, kiểu lo không nói ra miệng vì sợ nói ra thành thật.


Chiếu cột, chiếu hàng — và một chữ hiện ra

Tôi lấy bảng tra an Mệnh ra. Đây là bảng căn bản mà bất kỳ người học Tử Vi Đẩu Số nào cũng phải qua: chiếu tháng sinh theo cột dọc, chiếu giờ sinh theo hàng ngang, gặp nhau tại một ô — chữ ghi trong ô đó chính là cung Mệnh.

Tháng Tám, giờ Ngọ.

Ngón tay tôi trượt xuống cột tháng Tám, rồi dừng lại ở hàng giờ Ngọ.

Ô giao nhau: Dần.

Cung Mệnh an tại Dần. Vậy là cung Phu Thê của Ý Lam rơi vào Thân — đối cung, đứng thẳng bên kia vòng tròn mười hai cung.

Bảng tra không nói tương lai. Nó chỉ chỉ chỗ để nhìn vào.

Tôi lật lá số đã dựng sẵn từ trước khi bà đến. Sao trong cung Phu Thê: Thất Sát tọa thủ, không có sao sáng hội chiếu, Hóa Kỵ từ cung Quan Lộc phóng vào.

Bà Trần ngồi im, quan sát.

"Thất Sát ở Phu Thê," tôi nói chậm, "là người có tiêu chuẩn cao trong chuyện hôn nhân. Không phải khó tính vô lý — mà là có hình mẫu rõ trong đầu, và sẽ không chấp nhận thứ kém hơn hình mẫu đó chỉ vì áp lực bên ngoài."

"Vậy là khó lấy chồng?" bà hỏi thẳng.

"Không phải khó lấy. Là khó thỏa hiệp."


Đại vận và câu hỏi bà chưa hỏi thành lời

Ý Lam đang đi đại vận Tuất, bắt đầu từ năm hai mươi bảy tuổi, kéo dài mười năm.

Cung Tuất trong lá số cô là cung Tài Bạch — vận đi qua cung tài lộc, có Thiên Phủ tọa, nhìn thoáng qua là vận tốt cho sự nghiệp và tiền bạc. Tôi biết nhiều trường hợp phụ nữ đi vận kiểu này: công việc thăng tiến rõ rệt, thu nhập ổn định, nhưng chuyện tình cảm lại bị đẩy xuống hàng thứ yếu — không phải vì không muốn, mà vì năng lượng của vận đang chảy về một hướng khác.

"Cô ấy làm gì?" tôi hỏi.

"Quản lý chuỗi cửa hàng. Của gia đình tôi." Bà Trần nói thêm: "Bận lắm."

Tôi gật đầu. Đúng như lá số cho thấy.

"Vận này của cô ấy không xấu cho hôn nhân, nhưng không phải vận hôn nhân tự nhiên đến. Phải chủ động." Tôi dừng lại. "Mà người có Thất Sát ở Phu Thê thì thường không dễ chủ động kiểu đó — không phải vì kiêu ngạo, mà vì họ muốn chắc chắn trước khi bước."

Bà Trần nhìn tôi. Lần đầu tiên từ khi ngồi xuống, bà nhìn tôi theo kiểu người ta nhìn khi họ vừa nghe được điều mình đã biết nhưng chưa tìm được chữ để nói.

"Giống con gái tôi lắm," bà nói khẽ.


Giới hạn của bảng tra — và của người cầm bảng

Tôi cần nói thêm điều này với bà Trần, và tôi nói thật.

Bảng tra an Mệnh là cửa vào. Nó chỉ ra cung, cung chứa sao, sao nói về xu hướng — nhưng xu hướng không phải định mệnh cố định. Tôi đã thấy nhiều lá số có Thất Sát ở Phu Thê mà người ta lấy chồng sớm, hạnh phúc, chỉ vì họ gặp đúng người đủ kiên nhẫn để chờ họ chắc chắn. Tôi cũng thấy lá số tương tự mà người ta mãi không lấy được, vì cả hai phía đều kiên nhẫn chờ đối phương bước trước.

Và quan trọng hơn: tôi không gặp Ý Lam. Tôi chỉ đọc giờ sinh của cô qua tờ giấy mẹ mang đến.

"Tướng mạo, cách nói chuyện, cách cô ấy nhìn người — tất cả đều cần đối chiếu," tôi nói. "Bảng tra và lá số cho tôi khung. Nhưng người ngồi trước mặt mới cho tôi bức tranh."

"Vậy tôi cho nó đến gặp thầy được không?"

Tôi lắc đầu nhẹ. "Nếu cô ấy muốn tự đến, tôi sẵn sàng. Nhưng nếu bà đưa đến, cô ấy ngồi đây mà lòng đang kháng cự — thì tôi nói gì cũng không vào."

Bà Trần không phản bác. Bà biết tôi nói đúng.


Những gì bảng tra không chứa được

Tôi đã ngồi với hàng trăm lá số qua nhiều năm. Có những ca tôi nhớ mãi không phải vì lá số phức tạp, mà vì người ngồi trước mặt tôi mang theo điều gì đó mà không có ô nào trong bảng tra chứa được.

Như bà Trần hôm đó — không phải bà lo con gái không lấy được chồng. Bà lo rằng con gái bà đang cô đơn mà không ai biết, kể cả con gái bà không biết điều đó với chính mình.

Thất Sát ở Phu Thê không nói điều đó. Tôi đọc được điều đó từ ngón tay run nhẹ của bà lúc đặt tờ giấy xuống.

Đôi khi người ta đến hỏi về con cái, nhưng thật ra đang hỏi về chính mình — về chỗ nào họ đã không đủ, hoặc đã quá nhiều.

Bà Trần cầm tờ giấy đứng dậy. Tôi chú ý bà cầm nó khác lúc vào — không chặt như trước, những ngón tay không còn run.

Bà không biết tương lai của con gái. Tôi cũng không biết và tôi không giả vờ biết.

Nhưng có lẽ bà hiểu thêm một chút — rằng con gái bà không bị "lỗi", không bị số phận bỏ qua. Cô ấy đang sống đúng cái cách một người có Thất Sát ở Phu Thê sống: chậm, chắc, và chờ điều gì đó đủ thật để bước vào.

Bà đi ra, khép cửa lại nhẹ.

Bên ngoài cửa sổ, con hẻm Sheung Wan vẫn ồn ào như cũ.


Đẩu Nam