Trang 161

Người đàn ông đặt cuốn sách xuống bàn, ngón tay còn đặt trên trang 161, hỏi tôi: "Thầy, như vậy thì cả đời tôi chỉ hưởng lộc người khác thôi sao?"

Ông tên Minh Đức, chủ một công ty sản xuất linh kiện điện tử ở Đài Trung. Gần sáu mươi tuổi, tóc đã điểm bạc nhiều ở hai thái dương. Ông bay sang Hà Nội vì việc kinh doanh, tiện ghé tôi một buổi chiều. Cuốn Tử vi chỉ nam ông mang theo trong túi xách — bìa đã nhàu, góc trang 161 gấp lại từ bao giờ.

Một tuần trước đó, ông gửi tin nhắn cho tôi: "Tôi đọc một đoạn trong sách, ngủ không yên."

Tôi không hỏi thêm. Cứ để ông mang nỗi bận tâm đó đến đây, nguyên vẹn.


Song An viết gì trên trang đó

Ông đẩy cuốn sách về phía tôi. Trang 161, tác giả Song An Đỗ Văn Lưu viết:

"Tài Bạch cư Tứ Mộ, Tài tinh nhập Mộ, tuy nhiên tiền tài phong phú, nhưng đó là tiền tài của người khác chứ không phải của mình. Hoặc là tiền tài khó giữ, vào tay rồi lại ra, không tích lũy được lâu dài."

Câu chữ ngắn. Nhưng với một người đàn ông cả đời làm ăn buôn bán, câu đó cứa vào một chỗ đau mà ông không gọi được tên.

Tôi đọc lại một lần nữa. Rồi hỏi ông: "Ông hiểu chữ Tài tinh nhập Mộ là thế nào?"

Ông nhún vai: "Thì tiền vào mộ. Tiền mất."

"Không hoàn toàn vậy," tôi nói. "Song An dùng chữ phong phú trước — ông thấy không? Ông không viết là không có tiền. Ông viết là tiền có, nhưng bản chất dòng tiền đó khác với người Tài tinh đắc địa ngồi ở cung sáng."

Ông im lặng, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.

"Tứ Mộ là Thìn, Tuất, Sửu, Mùi," tôi tiếp. "Khi sao Tài nhập vào các cung này, năng lượng bị thu nạp, không toả ra tự do. Người ta thường luận là khó giữ tiền — nhưng đúng hơn là: dòng tiền ấy cần cơ chế vận hành khác. Không phải tích lũy cá nhân, mà tích lũy qua tập thể, qua tổ chức, qua dòng chảy."


Lá số soi vào đời thật

Tôi lấy lá số ông ra. Sinh giờ Mão, tháng 8, năm Ất Mùi.

Cung Mệnh an tại Tuất — đúng một trong Tứ Mộ. Tài Bạch ở Dần, có Vũ Khúc tọa thủ, vượng địa. Nhưng Thiên Phủ — sao kho lẫm — lại không vào cung Tài. Nó đứng ở cung Thân, xung chiếu về Dần.

Vũ Khúc ở Tài Bạch vốn là dấu hiệu của người làm kinh doanh sòng phẳng, quyết đoán, tay không làm nên sự nghiệp. Nhưng thiếu Phủ bên cạnh, tiền kiếm được lại không ở yên trong kho.

"Ông bắt đầu công ty từ hai bàn tay trắng không?" tôi hỏi.

"Vay mượn khắp nơi," ông nói. "Anh vợ tôi cho vay vốn ban đầu. Sau này nhà máy lớn lên, tôi trả gấp đôi. Nhưng người ta vẫn hay nói — công ty ông xây được là nhờ vốn người khác."

Ông dừng lại. Đó là câu mà ông mang trong lòng bao nhiêu năm rồi.

"Đó không phải điểm yếu," tôi nói. "Đó là cấu trúc mệnh lý của ông. Vũ Khúc ở Tài Bạch, xung chiếu từ Thiên Phủ — người này sinh ra để vận hành dòng tiền lớn, không phải để ôm tiền ngồi. Tiền qua tay ông, ông tạo ra giá trị, rồi tiền đi tiếp. Đó là lý do nhà máy ông lớn, nhưng ông không cảm thấy giàu."

Ông nhìn tôi một lúc. "Như người giữ kho cho người khác?"

"Như người xây kho," tôi nói. "Khác nhau lắm."


Sách là gương, không phải bản án

Song An Đỗ Văn Lưu là người viết sách nghiêm túc. Ông ghi chép kỹ, ngôn ngữ cô đọng. Nhưng đọc Tử vi chỉ nam mà không hiểu ngữ cảnh mệnh lý thì cũng như đọc kết quả xét nghiệm mà không có bác sĩ giải thích — con số đúng, nhưng sự sợ hãi sai chỗ.

Tử Vi không phán quyết ông sẽ nghèo hay giàu. Nó chỉ nói: dòng tiền của ông chảy theo cách này — và nếu ông cứ dùng thước của người khác để đo mình, ông sẽ mãi thấy mình thiếu.

Minh Đức im lặng khá lâu.

"Tôi có một người con trai," ông nói sau đó. "Nó không muốn tiếp quản nhà máy. Nó muốn làm phim tài liệu." Giọng ông bằng phẳng, nhưng tôi nghe được thứ gì đó phía sau.

"Ông muốn hỏi về thừa kế?"

"Tôi muốn hỏi," ông nói chậm, "liệu tôi có xây dựng tất cả những thứ này chỉ để nó tan ra không."

Đây mới là câu hỏi thật. Không phải trang 161.

Tôi nhìn lại cung Phúc Đức, cung Tử Tức trong lá số ông. Thiên Đồng ở Tử Tức — sao của thế hệ sau có xu hướng tự do, không bị ràng buộc bởi con đường cha mở sẵn. Văn Xương đồng cung — đứa trẻ này nghiêng về chữ nghĩa, nghệ thuật, không phải xưởng máy.

"Nhà máy ông," tôi nói, "có thể không cần người con trai đó tiếp quản theo nghĩa nguyên văn. Người tiếp quản có thể là một ban giám đốc, một cộng sự. Còn đứa con ông — nó mang Văn Xương, nó sẽ ghi lại câu chuyện gia đình theo cách mà ông không ngờ tới."

Ông nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài, chiều Hà Nội đang đổ xuống chậm rãi.

"Như vậy thì cả đời tôi chỉ hưởng lộc người khác thôi sao?" — câu hỏi ban nãy bây giờ nghe khác hẳn. Không còn là lời than. Nó trở thành một câu ông đang tự xem xét lại.

Có những lá số mà khi bạn đọc đúng, nó không giải phóng bạn khỏi lo lắng ngay lập tức. Nó chỉ đặt nỗi lo đúng chỗ — và đó đã là một sự nhẹ nhõm theo cách riêng của nó.


Trước khi ra về, ông cầm lại cuốn Tử vi chỉ nam, vuốt phẳng góc trang 161, rồi gấp sách lại. Lần này tay không run.

Ông nói, giọng bình thản hơn hẳn so với lúc bước vào:

"Xây kho cho người khác — cũng có nghĩa là mình biết cách xây kho."

Tôi không nói gì thêm. Có những câu, người ta tự trả lời cho mình thì mới thấm.


Huyền Không