1001 chuyện tử vi — Đêm ông Chen gõ bàn
Ông Chen gõ bàn ba cái, nói: "Thanh Hư, mày xem đi — tao ký hợp đồng này hay không?"
Đêm đó ở Đài Bắc, khoảng mười một giờ. Phòng trà nhỏ trên đường Diệu Sinh, quận Đại An, loại chỗ chỉ có người quen mới biết cửa để gõ. Tôi ngồi đối diện ông Chen — năm mươi hai tuổi, tóc hoa râm, chủ một công ty xây dựng vừa ở Tân Bắc. Trên bàn, cạnh bình trà Lý Sơn còn bốc khói nhẹ, là một tập hồ sơ dày. Ông đẩy nó về phía tôi.
"Dự án kho lạnh. Đối tác bên Phúc Kiến. Hai trăm triệu Đài tệ, tao đứng thầu phần móng và khung sườn."
Tôi không cầm tập hồ sơ lên. Tôi nhìn ông Chen.
Ông gõ ngón tay lần nữa lên mặt bàn gỗ — không phải gõ kiểu sốt ruột, mà kiểu người đã quyết rồi nhưng còn muốn nghe ai đó nói "ừ đi". Khác nhau lắm. Tôi biết cái gõ đó.
Lá số nói gì trước khi tôi nói
Tôi đã cầm lá số ông Chen từ lần trước, khoảng ba tháng trước đó, khi ông hỏi về chuyện mở rộng kinh doanh sang đại lục. Hôm đó tôi nhìn qua rồi chưa nói thẳng, vì ông chưa có đề án cụ thể.
Bây giờ thì khác. Có tờ hợp đồng trên bàn.
Lá số của ông Chen: Mệnh đóng tại Dần, an Tham Lang hóa Kỵ năm đó. Đại hạn đang chạy qua cung Thiên Di — cung chủ đi xa, hợp tác ngoại, chuyến xuất ngoại. Mà cung Thiên Di năm đó hội đủ Đà La, Hỏa Tinh, thêm Tiểu Hao từ cung đối chiếu. Không phải cung hung thông thường — đây là cung hung mà cái hung lại nằm ở chỗ khó thấy, không phải kiểu sụp ngay mà kiểu rò rỉ từ từ, kéo dài.
Điều nặng hơn: Mệnh và Thân lệch pha. Thân cư Quan Lộc, có Vũ Khúc, Thiên Phủ — trông bền vững, chắc chắn. Nhưng cung Mệnh với Tham Lang hóa Kỵ đang kéo ông về hướng phiêu lưu, muốn đánh ván lớn. Người muốn một đường, số kéo nẻo khác.
Cái khó không phải ở chỗ lá số xấu. Cái khó là ông Chen không phải người thiếu năng lực. Ông làm ăn ba mươi năm, hiểu công trình hơn tôi hiểu tử vi. Lá số của người như vậy không đọc được theo kiểu đơn giản "nên hay không nên" — nó đọc theo kiểu thời điểm có ổn không, và rủi ro nằm ở đâu.
Tử Vi không cấm — nó cảnh
Tôi từng đọc sai một lá số. Chuyện đó tôi không quên.
Cách đây mấy năm, một người bạn ở Hồng Kông nhờ tôi xem giùm lá số của anh trai cô ấy — người đang tính chuyển từ ngân hàng sang mở công ty tư vấn. Tôi nhìn vào đại hạn, thấy Liêm Trinh Phá Quân tọa thủ, Kình Dương xung chiếu, tiểu hạn năm đó lại gặp Lưu Hà, Lưu Kiếp. Tôi nói thẳng: "Không nên động, năm nay không có lợi cho thay đổi lớn."
Anh ấy không nghe. Nghỉ việc ngân hàng, mở công ty.
Sáu tháng sau, công ty chạy được, không giàu nhanh nhưng không sụp. Tôi nhìn lại lá số mới nhận ra mình đọc cục bộ — tôi nhìn cung Tài và cung Quan riêng lẻ mà quên nhìn cung Phúc Đức của anh ấy, nơi có Thiên Đồng hóa Lộc. Người có Phúc Đức tốt, dù đi qua vận hung cũng có cái đệm ở dưới. Cái đệm đó tôi bỏ qua.
Tôi sai không phải vì tử vi sai — tôi sai vì tôi đọc không hết.
Bài học đó dạy tôi một điều: Tử Vi không nói "cấm đi". Nó nói "đường này có đá, đi cẩn thận chỗ nào". Người đọc tử vi mà chỉ biết phán "nên" hay "không nên" thì khác gì người coi bản đồ chỉ đọc được tên đường mà không đọc được địa hình.
Đêm đó, ngồi với ông Chen, tôi nhớ lại chuyện anh trai cô bạn Hồng Kông.
Tôi nói: "Chen, tao không nói mày đừng ký. Tao nói mày coi lại điều khoản thanh toán và người đứng đầu bên đối tác."
Ông Chen dừng gõ tay.
"Sao lại chuyện đó?"
"Thiên Di của mày năm nay không phải cung cấm đi xa. Nhưng Đà La ở đó — cái loại hung tinh làm cho chuyện trì hoãn, giật lùi. Không phải thua trắng, là dây dưa. Mày ký hợp đồng mà tiền về chậm, hoặc gặp người phía đối tác nói một đằng làm một nẻo — đó là kiểu Đà La."
Ông Chen im lặng. Rót thêm trà.
Đôi khi người ta đến hỏi tử vi không phải vì chưa quyết — mà vì đã quyết rồi và muốn nghe lý do để tin vào quyết định đó. Lúc đó người xem số phải đủ tỉnh để không bị cuốn theo.
Ông Chen ký rồi sao
Ông ký. Tất nhiên là ông ký — ông đến gặp tôi sau khi đã gặp kế toán, gặp luật sư, gặp đối tác ba lần. Tôi chỉ là chặng cuối trong chuỗi tham khảo của ông.
Trước khi ký, ông gọi lại phía Phúc Kiến, yêu cầu sửa một điều khoản — đẩy mốc thanh toán đợt hai lên sớm hơn một tháng, và yêu cầu có người đại diện pháp lý rõ ràng ký tên song song. Phía bên kia đồng ý nhưng mất hơn một tuần qua lại.
Sáu tháng sau, ông Chen nhắn tôi: "Mày nói đúng một nửa."
Phần tôi đúng: điều khoản thanh toán có vấn đề thật. Một đợt tiền về trễ hai tháng rưỡi, phía Phúc Kiến viện lý do thủ tục ngân hàng. Nhờ cái điều khoản ông yêu cầu sửa, ông có căn cứ để thúc, và cuối cùng tiền về đủ, chỉ chậm chứ không mất.
Phần tôi trật: tôi nghĩ rủi ro nằm ở người đứng đầu bên đối tác. Hóa ra người đó thẳng thắn, không có chuyện gì. Rủi ro lại đến từ một nhà thầu phụ ông Chen tự chọn ở khâu vận chuyển vật liệu — người quen của ông, không qua đấu thầu. Cái đó tôi không thấy trong lá số, vì nó nằm ở quyết định của chính ông, không phải ở đối tác.
Tử Vi cho tôi thấy vùng nguy hiểm, không cho tôi thấy viên đá cụ thể nằm ở tọa độ nào.
Ông Chen cuối cùng có lãi từ cái hợp đồng đó. Không nhiều như kỳ vọng ban đầu, nhưng không lỗ. Ông gọi đó là "ăn non". Tôi gọi đó là đi qua một đại hạn hung mà còn nguyên vẹn — đã là khá.
Đêm ở phòng trà Đài Bắc đó, sau khi ông Chen về, tôi ngồi lại thêm một lúc với bình trà nguội. Tôi nghĩ về lá số của ông — về cái Tham Lang hóa Kỵ trong cung Mệnh, cái muốn phiêu lưu không dứt ra được. Về cái Thiên Di đầy Đà La mà ông vẫn chọn bước qua.
Lá số không thay đổi. Người đọc được lá số của mình, đôi khi, chọn khác đi một chút — không phải thoát khỏi vận, mà đi qua vận với ít vết xước hơn.
Đó có lẽ là điều Tử Vi thật sự làm được.
Tử Vi không phải bản án — nó là tấm gương mờ, đôi khi mình thấy mình rõ hơn là thấy số phận.
Thanh Hư