Adieu Tử Vi — Một Tiếng Vang Nữa Vọng Lại
Ông Trần gõ bàn: "Tôi xem ba thầy, ba lá số khác nhau — thầy nào đúng?"
Không phải gõ nhẹ. Là gõ như người ta gõ khi đã kiên nhẫn đủ lâu và không muốn kiên nhẫn thêm nữa.
Văn phòng của Trần tổng nằm tầng mười bảy, nhìn xuống đại lộ Dunhua, Đài Bắc. Buổi chiều tháng Mười, ánh nắng xiên qua tấm kính rộng, đổ vàng lên mặt bàn họp. Ba tờ giấy trải ra trước mặt tôi — ba bản luận số, mực khác nhau, chữ khác nhau, và quan trọng hơn: kết quả khác nhau.
Thầy thứ nhất nói năm nay ông lợi về đầu tư bất động sản, nên mạnh dạn xuống tiền.
Thầy thứ hai nói năm nay hao tài, cẩn thận hao hụt tài sản, không nên động vốn lớn.
Thầy thứ ba không nói về tiền. Ông ta nói về người — rằng trong công ty có kẻ đang lật lọng, Trần tổng nên đề phòng người thân cận.
Trần tổng nhìn tôi. Năm mươi hai tuổi, doanh nhân đời thứ hai của một tập đoàn logistics gia đình, người đã quen với việc ra quyết định bằng số liệu. Ông không phải người hay tin dị đoan, nhưng ông cũng không phải người dễ dàng bỏ qua những tín hiệu mà ông chưa hiểu được.
"Anh nói cho tôi biết," ông đẩy ba tờ giấy về phía tôi, "ai đúng? Hay tất cả đều sai?"
Tử Vi Không Sai — Người Đọc Sai
Tôi cầm lên tờ đầu tiên. Nhìn qua cung Mệnh, rồi nhìn lại. Rồi nhìn tờ thứ hai.
Cung Mệnh giống nhau. Cả ba thầy an sao đúng. Thiên Phủ tọa Mệnh, có Tả Phụ Hữu Bật hội chiếu. Không có gì sai về mặt kỹ thuật.
Nhưng cả ba đều bỏ qua một thứ.
Thần Khê.
Trong Tử Vi Đẩu Số, có những sao người ta hay bỏ qua vì chúng không nằm trong danh sách chính tinh, không nằm trong nhóm sao sáng chói như Tử Vi, Thiên Phủ, Tham Lang. Thần Khê là một trong những sao thuộc nhóm ấy — thường bị lướt qua trong buổi luận số bận rộn, đặc biệt khi thầy chỉ tập trung vào cung Mệnh và cung Tài Bạch.
Nhưng Thần Khê không phải sao nhỏ theo nghĩa kém quan trọng. Nó quyết định sắc thái — cái màu nền mà trên đó mọi cát tinh hay hung tinh đều phải được đọc lại. Khi Thần Khê nhập cung, nó không thay đổi bản chất sự kiện, nhưng nó thay đổi cách sự kiện đó xảy ra, với ai, và để lại gì.
Ba thầy đọc cùng một bức tranh. Nhưng không ai nhìn vào cái khung.
Cùng một cung Mệnh, đọc ra ba câu chuyện khác nhau — không phải vì Tử Vi mâu thuẫn, mà vì ba người nhìn vào ba mảnh khác nhau của cùng một tấm gương.
Lăng Kính Tử Vi Soi Lại
Tôi đặt ba tờ giấy xuống, lấy ra bản luận số của mình — bản tôi tự an trước khi đến đây.
"Ông Trần, để tôi hỏi một chuyện không liên quan đến tiền."
Ông nhướng mày.
"Mẹ ông năm nay có vấn đề sức khỏe không? Hoặc có chuyện liên quan đến đất đai, nhà cửa của gia đình — không phải tài sản công ty, mà tài sản gốc của cha mẹ ông?"
Ông Trần im lặng. Khoảng lặng đó kéo dài đủ để tôi biết mình đang đúng hướng.
"Mẹ tôi đang kiện với người chú về mảnh đất ở Tainan," ông nói, giọng thấp hơn hẳn. "Chuyện đó tôi không kể với thầy nào."
Cung Điền Trạch — cung nhà đất, cũng là cung liên quan đến gia tộc, tài sản truyền đời — bị cả ba thầy lướt qua. Họ tập trung vào cung Tài Bạch vì Trần tổng hỏi về kinh doanh. Hợp lý thôi. Nhưng khi cung Điền Trạch đang có Hóa Kỵ lưu niên chiếu vào, mà cung Phúc Đức lại gặp Không Kiếp — thì toàn bộ câu chuyện về "tài lộc năm nay" cần được đọc lại trong bối cảnh đó.
Cái mà thầy đầu tiên gọi là "lợi bất động sản" thực ra là một cục diện phức tạp hơn: có cơ hội, nhưng đang bị cung Điền Trạch xáo trộn che khuất. Tiến vào lúc này giống như đặt một tòa nhà mới lên nền móng đang có tranh chấp.
Cái mà thầy thứ hai gọi là "hao tài" — đúng, nhưng không phải hao từ kinh doanh. Hao từ việc giải quyết chuyện gia đình.
Còn thầy thứ ba nói về "kẻ lật lọng trong công ty"? Tôi nhìn lại cung Phúc Đức và cung Nô Bộc. Không có dấu hiệu nội phản rõ ràng. Nhưng Không Kiếp trong Phúc Đức tạo ra cảm giác bất an nội tâm — và đôi khi người luận số nhầm cảm giác của đương số với thực tế bên ngoài.
Ghép đủ cung lại, cục diện thật mới hiện ra: năm nay Trần tổng không nên dồn lực vào bất động sản mới. Ưu tiên là ổn định chuyện gia đình — vụ kiện đất đai nếu kéo dài sẽ hao cả tinh thần lẫn tài chính theo cách không dự đoán được. Khi Điền Trạch yên, Tài Bạch mới có nền để đứng.
Tiếng Vang Vọng Lại
Bài "Adieu Tử Vi" của thiếu tá Hoàng Sơn năm xưa vang lên từ một nỗi chán nản thật — ông đã thấy những lá số tốt mà cuộc đời người ta lại bi kịch, những cách thọ mà người ta chết trẻ. Nỗi chán ấy không sai. Nó là tiếng vang của người đã đứng trước môn học quá lâu mà không thấy nó trả lời mình thỏa đáng.
Nhưng tiếng vang vọng lại hôm nay, từ văn phòng tầng mười bảy nhìn xuống đại lộ Dunhua, không phải là tiếng chào từ biệt.
Nó là tiếng nhắc nhở: Adieu không phải với Tử Vi — mà với cách đọc cũ.
Cách đọc chỉ nhìn một cung. Cách đọc bỏ qua những sao "nhỏ" vì lười hoặc vì không nhớ. Cách đọc trả lời câu hỏi người ta hỏi mà không thấy câu hỏi người ta chưa hỏi. Cách đọc biến một bộ lăng kính tinh tế thành một cái máy phán xét vội vàng.
Trần tổng đứng dậy, chỉnh lại cà vạt. Ông nhìn ba tờ giấy trên bàn một lần nữa, rồi nhìn tôi.
"Vậy thì," ông nói, "vấn đề không phải Tử Vi đúng hay sai. Vấn đề là tôi có đủ kiên nhẫn tìm người đọc đúng hay không."
Ông bước ra cửa. Nắng chiều đổ dài trên sàn đá hoa.
Tôi ngồi lại với ba tờ giấy và câu nói ấy.
Tin hay không tin một môn học — đôi khi không phải câu hỏi về môn học đó. Mà là câu hỏi về người ta đã gặp ai, và người đó có thật sự đọc không.
Tâm Kính