Chắc lá số của Nam Phương hoàng hậu
Bà đặt tờ giấy xuống bàn, hỏi nhỏ: "Số này có làm được Hoàng Hậu không?"
Tôi đọc lại câu hỏi hai lần. Rồi ba lần.
Không phải vì khó hiểu. Mà vì cái cách bà viết nó — nét chữ nghiêng, mực xanh, chữ "Hoàng Hậu" được viết hoa đàng hoàng như thể bà đang ghi tên một người thật đang ngồi đâu đó trong phòng. Phong bì không có tên người gửi. Chỉ có giờ Mùi, ngày 20 tháng Chạp, tuổi Giáp Dần, nữ mệnh — và câu hỏi ấy, lơ lửng như khói hương chưa tan.
Tôi rót thêm nước, kéo lá số ra dưới ánh đèn bàn.
Lá số dưới ánh đèn
Mệnh đóng ở Ngọ, vô chính diệu.
Kẻ không sành Tử Vi nghe vậy tưởng là xấu. Thật ra không hẳn. Cung Ngọ không có chủ tinh trực tiếp ngự trị, nhưng lại được Nhật Nguyệt chiếu từ hai phía — Thái Dương từ cung Mão rọi sang, Thái Âm từ cung Dậu chiếu về. Ánh sáng không phát ra từ bên trong, mà chan hòa từ bên ngoài vào. Người ta nhìn thấy bà trước khi bà kịp lên tiếng.
Trong mệnh có Long Trì. Nòng cốt của một vị mệnh phụ, một người đàn bà biết mình đang đứng ở đâu trong phòng khách, biết cái ghế nào nên ngồi, cái lời nào nên nói và cái lời nào để im. Không phải tính toán. Là bản năng.
Rồi tôi nhìn xuống Thân cung — đóng ở Thân, cũng vô chính diệu, nhưng có Phượng Các tọa thủ, và Phượng Các ngộ Triệt.
Tôi dừng lại ở đó khá lâu.
Phượng Các là ngôi sao của phẩm cách, của sự đài các không cần giải thích. Người có Phượng Các trong lá số thường toát ra thứ khí chất mà người xung quanh cảm nhận được nhưng không tả được — họ chỉ biết rằng người này "khác". Nhưng Triệt cắt ngang Phượng Các, như một tấm rào vô hình chắn trước cánh cửa. Bà có đủ phẩm hạnh để bước qua, nhưng lại có một lực nào đó — không phải người ngoài, mà là nghiệp — cứ giữ bà lại bên này ngưỡng cửa.
Tràng Sinh ẩn trong một góc cung, như viên than đang âm ỉ hồng dưới lớp tro — không tắt, nhưng chưa bùng.
Người này, tôi đoán, có đôi mắt dài đuôi. Không phải vì tôi thấy bà. Mà vì Long Trì hội Nhật Nguyệt chiếu thường cho ra cái nét mắt ấy — sâu, dài, nhìn vào một chỗ lâu hơn người khác một chút, như thể đang tính toán điều gì mà miệng chưa kịp nói.
Hoàng Hậu hay không — câu hỏi sai chỗ
Thưa bà, tôi phải nói thật.
Việt Nam ta ngày nay không còn ngai vàng để phong. Câu hỏi "có làm được Hoàng Hậu không" — tôi hiểu ý bà muốn hỏi điều gì đó sâu hơn, rộng hơn. Bà muốn biết liệu mình có cái số của người sang, người được trời đất đãi ngộ, người mà cuộc đời không đi theo lối tầm thường.
Nhưng tôi cũng phải nói: số giống nhau, không phải mỗi người một lá số riêng. Tuổi Giáp Dần, giờ Mùi, ngày 20 tháng Chạp — cấu hình này không chỉ rơi vào một người. Thế mà đời người mỗi khác, vì sao?
Vì nghiệp. Vì tiền kiếp. Vì những thứ mà Tử Vi Đẩu Số đặt ký hiệu là Hình, Riêu, Không, Kiếp — không phải để dọa nạt, mà để nhắc: bên dưới mỗi lá số là một tầng lịch sử mà khoa học chưa đo được.
Lá số của bà có Hình Riêu Không Kiếp tụ lại, như những tảng đá ngầm dưới mặt nước phẳng lặng. Bà có thể nhìn mặt hồ và thấy bầu trời phản chiếu — nhưng bơi ngang đó, bà biết có gì đó cản. Nhiều người có cùng cấu hình này đã chọn cách cam chịu, không phải vì yếu, mà vì Phượng Các ngộ Triệt dạy bà rằng có những cánh cửa không nên đạp mạnh. Đạp mạnh thì tróc sơn, mà bà không phải người để mình tróc sơn.
"Đức năng thắng số" — người xưa không nói vậy cho vui. Họ nói vì đã thấy đủ trường hợp mà số đẹp vẫn sống đời tầm thường, và số bình thường lại toát ra thứ cao quý không giải thích được.
Bên địa lý phong thủy có câu: Tiên tích đức, hậu tầm long — trước hết lo tích đức, sau đó mới bàn đến long mạch. Tử Vi cũng vậy. Lá số là bản đồ, còn người đi là bà.
Cái sang không cần vương miện
Nhưng đây là điều tôi muốn bà giữ lại.
Trong Điền Trạch cung, tôi thấy Mộ và Bát Tọa đồng cung. Mộ là kho — không phải mộ phần như nhiều người sợ, mà là kho chứa, nơi tích lũy, nơi mà những gì bà gầy dựng được không tản mác đi mà đọng lại thành khối. Bát Tọa là cái ghế của bậc công thần, của người ngồi ở vị trí không cần thanh minh. Hai ngôi sao này, trong cung Điền Trạch, vẽ ra cảnh vinh hiển thanh nhàn — không phải kiểu vinh hiển ồn ào, mà là kiểu người ta bước vào nhà bà và thấy mọi thứ đều đúng chỗ, đều có trọng lượng, đều nói lên điều gì đó mà bà không cần giải thích.
Đó không phải Hoàng Hậu theo nghĩa bà hỏi. Nhưng nó là thứ gần nhất với phẩm cách hoàng gia mà một người thường dân có thể chạm tới — không phải nhờ ngai vàng, mà nhờ cách bà đứng, cách bà nhìn, cách bà quyết định im lặng ở những chỗ người khác ồn ào.
Thư của bà không có tên. Tôi không biết bà là ai, đang ngồi ở đâu khi viết những dòng ấy, phong bì dán xong thì bà có ngồi thêm một lúc nhìn ra cửa sổ không.
Nhưng tôi nghĩ bà đã biết câu trả lời trước khi hỏi tôi.
Dù không có vương miện, cái ánh mắt dài đuôi ấy — thứ mà Long Trì và Nhật Nguyệt chiếu đã xếp sẵn vào lá số của bà từ trước khi bà chào đời — vẫn là một thứ sang trọng mà tiền không mua được, quyền không ban được. Số trời đã xếp. Còn lại là phần của bà.
Tử Nguyên