Chế tạo sẵn lá số tử vi rồi lấy thai ra đúng giờ định trước

Bà Trần đặt tờ lịch lên bàn tôi, khoanh sẵn ba ngày — chồng bà đã đặt lịch mổ với bệnh viện rồi.

Tôi cầm tờ lịch lên. Bút đỏ, nét khoanh dứt khoát, chữ số viết tay ngay ngắn ở góc dưới mỗi ô: "giờ Dần tốt", "giờ Thìn khá", "giờ Tý tránh". Không phải chữ bà. Chữ đàn ông, to và chắc. Ông Trần đã làm bài tập ở nhà trước khi cho vợ đến gặp tôi.

Bà Trần Hồng Kông, thai ba mươi sáu tuần, ngồi đối diện tôi trong căn phòng nhỏ ở Mong Kok. Bà mặc áo khoác xanh navy, đặt túi xách lên đùi, dáng ngồi thẳng như người quen dự họp hội đồng hơn là quen ngồi phòng khám. Trên bàn tôi, bên cạnh tờ lịch, là một tập giấy in — lá số tử vi đã được ai đó lập sẵn, chú thích đỏ xanh san sát. Ông Trần thuê thầy khác lập từ trước, chọn xong giờ rồi mới dẫn vợ đến gặp tôi để xác nhận.

"Thầy xem có đúng không," bà nói, giọng bình tĩnh đến mức tôi không chắc đó là câu hỏi hay câu khẳng định. "Chồng tôi nói giờ Dần ngày Canh Tý là đẹp nhất."


Số được đặt hàng như in danh thiếp

Tôi lật tập lá số. Người lập trước tôi làm việc kỹ — Tử Phủ song chiếu, Mệnh tại Dần có Tử Vi Thiên Phủ hội chiếu, Quan Lộc thêm Hóa Khoa, Thiên Di có Lộc Tồn. Nhìn trên giấy thì đúng là một lá số sáng sủa. Đứa trẻ chưa sinh đã có sự nghiệp, đã có tài lộc, đã có con đường học vấn — tất cả xếp ngay ngắn trên mười hai cung như một bản kế hoạch kinh doanh năm năm.

"Lá số này đẹp thật," tôi nói.

Bà Trần gật đầu, biết vậy rồi.

"Nhưng tôi muốn hỏi bà một điều." Tôi đặt tập giấy xuống. "Nếu thai trở, hoặc có dấu hiệu bất thường — bệnh viện quyết định mổ gấp lúc nửa đêm — thì sao?"

Bà im lặng một giây. Lần đầu tiên kể từ khi bà bước vào, tôi thấy bà nhìn thẳng vào mắt tôi thay vì nhìn vào tập giấy.

"Thì..." bà bắt đầu nói, rồi dừng lại.

"Thì lá số này trở thành giấy lộn," tôi nói nhẹ nhàng nhất có thể. "Vì giờ sinh là cổng vào. Cổng lệch thì cả ngôi nhà lệch theo."


Tử Vi nói gì về giờ sinh và thiên mệnh

Trong Tử Vi Đẩu Số, giờ sinh không phải một chi tiết hành chính. Nó là điểm khởi đầu của toàn bộ cấu trúc. Từ giờ sinh mà an Mệnh, an Thân, xoay mười hai cung đi. Lệch một giờ — Mệnh dời sang cung khác, chủ tinh thay đổi, toàn bộ cục diện đảo lộn. Không phải đảo lộn một chút mà đôi khi là hoàn toàn một người khác trên lý thuyết số mệnh.

Tôi đã gặp vài trường hợp trước bà Trần. Một gia đình ở Kowloon Tong đặt giờ Ngọ, con sinh ra lúc giờ Mùi vì ca mổ kéo dài hơn dự kiến. Lá số chuẩn bị sẵn xếp vào ngăn kéo, lá số thật không ai muốn nhìn. Một cặp vợ chồng ở Tsim Sha Tsui đặt ngày lành, đứa trẻ quyết định ra sớm hai tuần lúc bốn giờ sáng. Ông chồng gọi cho tôi từ hành lang bệnh viện, giọng vừa mừng vừa hoang mang: "Thầy ơi, bây giờ tính sao?"

Tính sao? Tính theo giờ thật. Không có cách nào khác.

Thiên mệnh không nhận đặt hàng trước. Nó không có đường dây nóng, không có ô nhập mã khuyến mãi.

Điều tôi muốn nói với bà Trần hôm đó, nhưng không nói hết được, là: thuật số lý giải được những gì đã xảy ra, đôi khi soi được những gì đang đến — nhưng nó không phải công cụ để thiết kế một con người. Đứa trẻ trong bụng bà không phải dự án đầu tư cần chọn thời điểm IPO tối ưu.

Bà Trần nghe tôi nói. Bà không phản bác, không đồng ý. Bà nhìn tờ lịch có ba ngày khoanh đỏ, rồi nhìn bàn tay mình.

"Chồng tôi mất nhiều công sắp xếp lắm," bà nói khẽ.

Tôi biết. Ông Trần làm tài chính, quen kiểm soát biến số. Đứa con đầu là biến số quan trọng nhất đời ông, nên ông làm những gì ông biết làm: lên kế hoạch, tối ưu hóa, đặt lịch.

Tôi không nói thêm gì. Bà Trần cầm tờ lịch lại, gấp đôi, bỏ vào túi.


Đứa trẻ ra đời trước ba ngày

Bà Trần gọi cho tôi vào buổi tối, sớm hơn ngày đặt lịch ba ngày.

"Thai trở," bà nói. Tôi nghe tiếng loa phóng thanh bệnh viện xa xa phía sau giọng bà. "Họ đang chuẩn bị mổ khẩn."

"Bà có khỏe không?"

"Khỏe. Chỉ là..." Bà dừng lại. "Giờ Hợi rồi thầy ơi."

Giờ Hợi. Không phải giờ Dần trong tờ lịch khoanh đỏ. Không phải ngày Canh Tý đã đặt với bệnh viện. Tất cả những gì ông Trần sắp xếp trong mấy tháng qua — sụp xuống trong vòng vài tiếng đồng hồ vì đứa trẻ tự quyết định ngày ra đời của mình.

Tôi lập lại lá số ngay trong đêm đó. Lá số thật, với giờ Hợi, ngày sinh thật — khác hoàn toàn bản in sẵn ông Trần đã chuẩn bị. Mệnh dời cung, chủ tinh thay đổi, những cung ông Trần đã tô màu vàng cam trên bản in giờ trở thành những cung khác, mang ý nghĩa khác. Không xấu. Chỉ là khác. Là một người khác, theo ngôn ngữ của mệnh lý.

Sáng hôm sau tôi đến bệnh viện. Bà Trần ngồi trên giường, đứa trẻ đặt cạnh bà, mắt nhắm, mặt đỏ hồng và nhăn nhúm theo cách tất cả trẻ sơ sinh đều nhăn nhúm. Ông Trần đứng cạnh cửa sổ, tay khoanh trước ngực, nhìn ra ngoài.

Bà Trần nhìn tôi rồi khóc. Không phải khóc vì đau, không phải khóc vì mừng — là cái khóc của người vừa buông tay một thứ gì đó đã nắm rất chặt suốt nhiều tháng.

Tôi không biết an ủi thế nào. Tôi đặt lá số thật lên bàn cạnh giường bà, cái lá số giờ Hợi chưa có màu, chưa có chú thích đỏ xanh.

"Lá số này tốt không?" ông Trần hỏi, không quay lại, mắt vẫn nhìn ra cửa sổ.

"Cần thời gian xem kỹ," tôi nói thật. "Nhưng đứa trẻ khỏe. Đó là điều quan trọng nhất hôm nay."

Ông Trần không nói thêm gì. Bà Trần lau mắt, nhìn xuống đứa con.


Ranh giới mà thuật số không vượt qua được

Tôi không phán xét ông Trần. Ông làm những gì bất kỳ người cha nào yêu con và có phương tiện đều có thể làm — cố gắng cho con khởi đầu tốt nhất có thể theo cách ông hiểu. Thuật số trong tay ông trở thành một công cụ kiểm soát, và điều đó hoàn toàn có thể hiểu được.

Nhưng Tử Vi Đẩu Số không phải bản thiết kế để đặt hàng một số phận. Nó là bản đồ đọc địa hình — đọc sau khi người ta đã đứng trên mảnh đất đó rồi. Giờ sinh là điểm đứng thật, không phải điểm đứng lý tưởng. Số đúng hay sai không nằm ở chỗ lá số có đẹp không — nằm ở chỗ lá số có thật không.

Đứa trẻ nhà Trần, lá số giờ Hợi, tôi xem lại nhiều lần sau đó. Không hoàn hảo như bản ông Trần đặt hàng. Nhưng là của nó. Và chỉ có thể là của nó.

Thiên mệnh không nhận đặt hàng — không phải vì nó khắc nghiệt, mà vì nó thuộc về người sinh ra, không thuộc về người muốn sinh ra một phiên bản lý tưởng của người đó.

Ranh giới giữa thuật số và ý chí con người nằm đúng chỗ đó: ý chí có thể chọn thời điểm mổ, nhưng không thể chọn khoảnh khắc một sinh linh quyết định bước vào thế giới này. Khi hai thứ đó lệch nhau — như đêm giờ Hợi ở bệnh viện Hồng Kông — thì cái nào thật, cái nào sẽ theo người đó suốt đời, câu trả lời không cần tôi nói thêm.

Tôi vẫn giữ bản photocopy lá số in sẵn của ông Trần trong ngăn kéo. Thỉnh thoảng mở ra nhìn — những ô cung tô màu vàng cam, những chú thích kỳ vọng san sát. Lá số của một đứa trẻ chưa bao giờ ra đời.

Ngọc Tinh