Chế Tạo Lá Số Để Hỏi Vợ
Người đàn ông đặt tờ giấy lên bàn tôi — không phải đơn kiện, không phải hợp đồng, mà là một lá số tử vi in màu, góc trên ghi năm sinh 1987, nhưng tôi biết chắc ông ta sinh năm 1983.
Tôi không nói gì ngay. Chỉ nhìn lá số. Rồi nhìn ông.
Ông tên Dương Chí Hào, người Đài Nam, làm kỹ sư xây dựng. Tầm bốn mươi tuổi, tay chai, giày bụi — không phải dạng người ngồi đọc mệnh lý cho vui. Ông đến vì một việc cụ thể: đang chuẩn bị lễ hỏi, nhà gái muốn xem lá số, và lá số thật của ông — Mậu Tuất, năm 1958 theo cách tính một số thầy cũ — có một chùm sao ông không muốn nhà gái nhìn thấy.
"Thầy nói sao cũng được," ông bảo, giọng thản nhiên như đang báo giá vật liệu. "Miễn nhà bên đó gật đầu."
Lá Số Ai Cũng Đẹp
Nghề này có một quy luật bất thành văn mà người trong giới đều biết: khách mang tiền đến không phải để nghe sự thật, mà để mua sự yên tâm.
Ở Đài Loan hồi thập niên 90, có một dạo các thầy mệnh lý quanh khu Vạn Hoa nhận thêm dịch vụ không chính thức — gọi nôm là lá số đặt hàng. Nhà trai muốn lá số quan văn, thầy an sao theo cục văn. Nhà gái đòi mệnh phú quý, thầy điều chỉnh giờ sinh một chút, cung Quan Lộc bỗng sáng hẳn lên. Chẳng ai kiểm tra. Chẳng ai truy nguồn. Cả hai bên cùng có lợi — thầy có thù lao, nhà trai có hôn ước, nhà gái có cảm giác an toàn.
Dương Chí Hào không phải người đầu tiên đặt lá số trên bàn tôi theo kiểu đó.
Và ông cũng không phải người cuối cùng.
Điều khiến tôi chú ý là ông không ngại ngùng. Không có cái nhìn lấm lét của kẻ đang làm điều mình biết là sai. Ông ngồi thẳng lưng, hai tay khoanh trên mặt bàn, mắt nhìn thẳng vào tôi — đúng cái tư thế của một người đang thương lượng giá xi măng.
"Tôi yêu cô ấy thật," ông nói thêm, lần này giọng khác đi một chút. "Chỉ là mấy cái sao này..."
Ông chỉ vào cung Phu Thê trong lá số thật — lá số mà ông đã cẩn thận giữ trong túi, không đặt lên bàn.
Bếp Sau Của Nghề Mệnh Lý
Tôi lấy lá số ông đưa ra, cái lá số in màu ghi năm 1987, đặt sang một bên.
Rồi tôi hỏi ông đưa lá số thật.
Chỉnh năm sinh là thao tác đơn giản nhất trong các thao tác làm giả lá số — và cũng lộ liễu nhất với người biết nhìn. Năm 1983 sang năm 1987, cục số xoay khác hẳn: Mệnh đổi, các cung dịch chuyển, những sao đóng ở Quan Lộc hay Phu Thê cũng theo đó mà thay. Trên giấy, trông có vẻ hoàn toàn là một con người khác.
Nhưng lá số thật của Dương Chí Hào không xấu như ông nghĩ.
Cung Phu Thê có Kình Dương đồng cung với Thiên Cơ. Kình Dương vào hôn nhân — người ta hay sợ, hay tưởng là dao kiếm, xung khắc, chia lìa. Nhưng còn tùy. Thiên Cơ hóa Lộc năm đó, cục hôn nhân có thể muộn, có thể trắc trở ban đầu, nhưng bền. Bền theo cái cách của người đã qua sóng gió mới hiểu nhau.
Tôi nói điều đó với ông.
Ông im lặng khá lâu. Ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn — không phải bồn chồn, mà như đang tính toán lại điều gì đó.
"Thầy nói thật không?" ông hỏi.
"Nếu tôi nói không thật, ông mang lá số giả đi làm gì?"
Vũ Trụ Không Bị Lừa
Câu chuyện làng Hàng Thiện mà tôi hay nhớ đến mỗi khi gặp những trường hợp như Dương Chí Hào — hồi xưa ở đó có mấy ông thầy chuyên bán lá số theo yêu cầu, nhà gái thích văn quan thì bán văn quan, thích võ tướng thì bán võ tướng. Gả xong rồi mới biết thật giả. Mà lúc đó thì đã muộn.
Không phải tôi muốn nói chuyện nhân quả theo kiểu dọa người. Chỉ là hôn nhân xây trên lá số mua thì nền móng đặt sai chỗ từ đầu.
Nếu nhà gái gật đầu vì lá số 1987, họ đang chọn một người đàn ông không tồn tại. Người đàn ông thật — sinh năm 1983, Kình Dương ở Phu Thê, tính khí quyết đoán đôi khi cứng nhắc, sự nghiệp xây dựng lặng thầm không rực rỡ — người đàn ông đó vẫn sẽ ngồi ăn cơm tối với cô dâu mỗi ngày. Và mỗi ngày, cái khoảng cách giữa lá số đặt hàng với người thật sẽ lớn dần, rõ dần, cho đến khi không ai còn giả vờ được nữa.
Lá số giả gặp thực tế thật — cái nào chịu thua thì ai cũng biết.
Tôi đã gặp một trường hợp ở Hồng Kông, một người phụ nữ họ Trần làm việc ở Central. Chồng bà — người Quảng Đông, doanh nhân nhỏ — khi hỏi cưới đã nhờ thầy chỉnh giờ sinh từ giờ Tý sang giờ Sửu để Mệnh đổi từ cục phá bại sang cục phú. Bà Trần không biết. Mười hai năm sau, khi hôn nhân đổ vỡ vì chuyện tài chính, bà cầm lá số cũ ra hỏi tôi tại sao thầy hồi đó xem không thấy dấu hiệu gì.
Tôi không nỡ nói thật. Nhưng bà tự hiểu khi nhìn lại giờ sinh trên giấy khai sinh và giờ sinh trên lá số — lệch nhau đúng một canh giờ.
"Ông ấy sợ tôi không chịu lấy," bà nói, giọng không tức, chỉ mệt. "Mà thật ra tôi đã yêu ông ấy rồi. Chỉ cần ông ấy nói thật một lần thôi."
Tôi Đọc Số Hay Đọc Người
Cuối cùng Dương Chí Hào thu lại lá số in màu năm 1987. Gấp lại. Bỏ vào túi áo.
"Tôi đưa lá số thật cho nhà gái," ông nói. "Nhưng thầy giải thích giúp tôi phần Kình Dương đó. Tôi không muốn họ hiểu lầm."
Đó là điều tôi ưng nhất trong buổi chiều hôm đó.
Không phải vì ông quyết định trung thực — mà vì ông hiểu rằng tử vi là gương, không phải mặt nạ. Gương phản chiếu cái đang có. Mặt nạ che đi cái đang có. Hai thứ trông giống nhau từ xa nhưng dùng thì khác hoàn toàn.
Nghề mệnh lý mất khách vì điều này — vì người ta đến tìm mặt nạ, người thầy lại chỉ có gương. Tôi từng ngồi nghe một đồng nghiệp lớn tuổi ở Tainan nói: "Thầy nào nói thật thì ít người quay lại. Thầy nào nói đẹp thì đông khách. Lương tâm và sinh kế — hai thứ này không đội trời chung trong cái nghề này."
Ông nói câu đó với giọng không cay đắng. Chỉ như một người ghi nhận thời tiết.
Tôi không biết Dương Chí Hào và cô gái đó có cưới được nhau không. Ông ra về, tôi không có cách theo dõi tiếp. Mệnh lý không có phần epilogue.
Nhưng tôi nhớ cái lá số in màu ông bỏ lại trên bàn — không, ông đã thu lại rồi — và tôi nghĩ đến mấy trăm năm tồn tại của Tử Vi Đẩu Số qua bao nhiêu lần bị dùng sai, bị bán, bị chế tạo, bị đặt hàng theo ý người.
Hệ thống này vẫn còn đó. Vẫn có người học, vẫn có người tin.
Có lẽ vì lá số có thể làm giả, nhưng cuộc đời thì không — và mỗi khi thực tế bóc trần lá số giả, người ta lại quay về tìm lá số thật. Cứ thế mà cái nghề này sống sót qua mấy trăm năm, không phải nhờ những lá số đẹp được đặt hàng, mà nhờ những lần sự thật cuối cùng cũng phải hiện ra.
Thanh Hư