Chuyện mấy ông thầy tử vi ba trợn
Ông thầy nhìn lá số xong, buông một câu: "Anh này cả đời bị mấy chữ miệng hại."
Anh T. — chủ một công ty logistics ở Đài Trung, người vừa bay lên Đài Bắc buổi sáng chỉ để gặp ông thầy này — ngồi im. Không phải vì câu nói quá nặng. Mà vì ông thầy nói câu đó trước khi hỏi tên, trước khi hỏi năm sinh, thậm chí trước khi rót nước.
Anh T. kể lại cho tôi nghe chuyện này ở một quán cà phê nhỏ gần ga Taipei Main Station, giọng vẫn còn cái gì đó lửng lơ chưa tiêu hóa được. Anh gõ nhẹ ngón trỏ lên mặt bàn gỗ, nhìn ra phía cửa sổ mờ hơi nước.
"Ổng nói đúng hay không, tôi biết chứ. Nhưng tôi muốn biết ổng nhìn thấy gì."
Ba trợn — theo nghĩa nào
Tôi dùng chữ ba trợn không phải để nói về lừa đảo.
Ông thầy lừa đảo thì nhiều, nhưng đó là chuyện khác, chuyện buồn hơn và nhàm hơn. Ông thầy ba trợn tôi muốn nói ở đây là kiểu người đoán trúng một cách không giải thích được, theo cái cách khiến người nghe vừa muốn tin vừa không dám tin, vừa tức vừa buồn cười, dở khóc dở cười là vậy.
Anh T. không phải người mê tín. Anh đọc báo cáo tài chính nhanh hơn đọc truyện. Nhưng anh lại là người đã ba lần bị mất hợp đồng lớn vì lời nói của chính mình — một lần do phát biểu sai chỗ trong buổi họp đối tác, một lần do tin nhắn nội bộ bị screenshot lan ra ngoài, một lần do câu trả lời phỏng vấn bị cắt xén. Ba lần. Khác nhau hoàn toàn về bối cảnh nhưng cùng một điểm chung: miệng anh.
Ông thầy không biết chuyện đó.
Nhưng ông thầy nói đúng.
Tử Vi nhìn thấy gì trong lá số anh T.
Tôi hỏi anh T. cho xem lá số. Anh gửi ảnh chụp qua điện thoại.
Nhìn vào cung Mệnh, có Liêm Trinh tọa thủ. Liêm Trinh vốn là sao mang tính khẩu tài — người có sao này thường nói giỏi, biện luận sắc bén, ăn nói có sức thuyết phục. Nhưng Liêm Trinh mà hội với Hóa Kỵ, hoặc gặp Kình Đà, thì cái miệng sắc đó dễ thành con dao hai lưỡi.
Lá số anh T.: Liêm Trinh cư Mệnh, Hóa Kỵ theo vào. Không cần suy nghĩ lâu.
Sang cung Quan Lộc, có Thái Dương hãm địa — ánh sáng không chiếu đủ, công danh sự nghiệp cứ lên rồi lại có gì đó kéo xuống, thường liên quan đến thị phi bên ngoài. Thái Dương hãm mà thêm Thiên Hình đồng cung: kiện tụng, thị phi, miệng lưỡi người đời.
Chưa hết. Cung Thiên Di của anh — cung chỉ mối quan hệ với thế giới bên ngoài, với đối tác, với xã hội — có Thái Âm hóa Kỵ. Điều này chỉ ra rằng mỗi lần anh bước ra ngoài, tiếp xúc với thế giới bên ngoài vòng an toàn của mình, đều dễ gặp rắc rối mà nguồn gốc thường từ thông tin, từ lời nói bị hiểu sai, bị truyền đi không đúng.
Đọc ba cung đó cùng nhau: miệng hại thân, đúng như ông thầy nói.
Lá số không phải bản án. Nó là tấm gương — gương cho thấy xu hướng, không phải số phận cố định.
Nhưng cái ranh giới giữa "gương" và "bản án" rất mỏng khi người ta đang ngồi trong trà quán lúc mười giờ sáng và nghe một ông già vừa mở tờ giấy ra đã phán một câu như thế.
Và có một điều lá số không thể nói: tên. Cụ Hoàng Hạc — bậc tiền bối nghiên cứu Tử Vi mà tôi rất kính — từng khẳng định điều này rõ ràng. Không có sao nào trong hệ thống Tử Vi Đẩu Số chỉ đích danh tên một người. Ông thầy nào nói nhìn lá số biết tên, thì hoặc là có thuật khác, hoặc là đang diễn. Chuyện anh T. không có màn đoán tên, nhưng tôi vẫn muốn nhắc điều này — vì ranh giới giữa thầy giỏi và thầy ba trợn theo nghĩa xấu đôi khi chỉ là một màn trình diễn nhỏ người ta thêm vào cho hoành tráng.
Lần tôi gặp ông thầy tương tự
Tôi không phải người đứng ngoài kể chuyện người khác mãi. Tôi cũng có lần ngồi trước một ông thầy kiểu này.
Hồi còn trẻ hơn, tôi có đến gặp một người học Tử Vi lâu năm ở Hồng Kông — không phải thầy bói đường phố, mà là người nghiên cứu nghiêm túc, mang tính học thuật hơn. Ông nhìn lá số của tôi khoảng mười lăm phút, không nói gì. Rồi ông hỏi:
"Anh hay nói nhiều, hay không?"
Tôi cười. "Tùy lúc."
Ông lắc đầu nhẹ: "Không. Anh hay nói. Và anh nghĩ mình nói đúng."
Câu đó chạm. Không phải vì đúng hay sai — mà vì cách ông nói nó, bình thản, không phán xét, như thể ông đang đọc nhiệt độ chứ không phải chẩn bệnh.
Sau đó ông nói thêm một câu tôi nhớ đến giờ: "Lá số chỉ cho anh thấy anh là ai. Còn anh muốn làm gì với điều đó là việc của anh."
Đó là lúc tôi hiểu ra sự khác biệt giữa một người dùng mệnh lý như công cụ để hiểu bản thân — và một người dùng mệnh lý để cầm tù bản thân.
Anh T. hỏi tôi sau khi tôi phân tích lá số xong: "Vậy tôi phải làm sao?"
Tôi nói: "Anh biết mình hay bị miệng hại rồi. Ổng thầy nói đúng. Tôi phân tích cũng ra kết quả đó. Nhưng câu hỏi không phải là làm sao để sao Kỵ biến mất. Câu hỏi là anh có chịu chậm lại trước khi nói không."
Anh T. im một lúc. Gõ tay lên bàn thêm vài cái.
"Ổng thầy cũng không nói gì thêm sau câu đó. Ổng cuộn lá số lại, để sang một bên."
Tôi hỏi: "Rồi anh có hỏi thêm không?"
"Có. Tôi hỏi ổng: Thầy thấy còn gì nữa không?"
"Ổng nói gì?"
Anh T. nhìn ra cửa sổ: "Ổng không nói gì. Chỉ nhìn tôi."
Ông thầy tốt không cần phán nhiều. Câu hỏi thật sự không phải là "lá số tôi có gì" — mà là "tôi có muốn nghe thật không."
Ông thầy cuộn lá số lại, đặt xuống bàn.
Không nói thêm.
Thanh Hư