Cung Phụ Mẫu — Khi Mặt Trời Và Mặt Trăng Kể Chuyện Cha Mẹ
Bà Trần gõ bàn, hỏi: "Sao lá số con tôi không thấy cha?"
Phòng trà ở Sheung Wan hôm đó không đông. Cuối buổi chiều, ánh sáng lọt qua cửa sổ nhìn ra phía cảng đã ngả vàng. Bà Trần ngồi thẳng lưng, tay trái giữ chén trà không uống, tay phải gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ tếch. Không phải gõ vì苛責 — mà gõ kiểu người đang cố giữ bình tĩnh.
Con gái bà năm nay hai mươi tám. Có người hỏi cưới. Nhà trai ở Kowloon, cha là chủ xưởng kim hoàn, con trai làm tài chính ở Central. Trên mặt giấy thì tốt. Nhưng bà Trần không yên lòng. Bà mang lá số con gái tới — lá số in trên giấy A4, chữ nhỏ, các cung xếp thành hình vuông quen thuộc.
Ngón tay bà dừng lại ở cung Phụ Mẫu.
"Tôi nhìn mãi không thấy sao nào đại diện cho cha cả."
Cung Phụ Mẫu Xem Gì — Nhật Là Cha, Nguyệt Là Mẹ
Tôi lật lá số lại, nhìn vào cung Phụ Mẫu của cô Trần.
Nhiều người nghĩ cung Phụ Mẫu chỉ là cung xem cha mẹ ruột — xem có hiếu không, cha mẹ có sống lâu không, có được thừa kế gì không. Thực ra cung này rộng hơn thế nhiều. Nó xem duyên phận với người sinh thành, mà quan trọng hơn: nó xem người đứng phía trên bạn — cấp trên, thầy cô, thậm chí ông chủ đầu tiên trong đời.
Nhưng hôm đó bà Trần hỏi về cha con gái, thì tôi đọc đúng nghĩa gốc.
Trong Tử Vi Đẩu Số, Thái Dương đại diện cho cha, Thái Âm đại diện cho mẹ. Hai ngôi sao này — người ta hay gọi tắt là Nhật và Nguyệt — có vai trò đặc biệt trong cung Phụ Mẫu. Không phải mọi lá số đều có chúng ngồi ngay tại cung đó, nhưng khi Nhật Nguyệt xuất hiện, vị trí sáng hay tối của chúng quyết định gần như toàn bộ ý nghĩa.
Thái Dương ưa ở các cung ban ngày — Dần, Mão, Thìn, Tị, Ngọ, Mùi. Đó là lúc mặt trời đang mọc hoặc đang sáng. Ngược lại, từ Thân trở về Sửu, Thái Dương dần lặn, dần hãm. Cha ở cung sáng thì duyên cha con dày. Cha ở cung hãm thì duyên mỏng, không nhất thiết là cha xấu — chỉ là cái sợi dây vô hình giữa hai người không đủ chặt.
Thái Âm thì ngược lại. Nguyệt ưa ban đêm, ưa các cung từ Thân đến Sửu — mặt trăng lên cao, ánh sáng mới đủ rõ. Nguyệt ở Dần Mão ban ngày thì bị lấn át, hãm địa. Mẹ ở cung tối thì duyên với mẹ cũng nhạt hơn người thường.
Sáng hay tối không phải phán xét về phẩm hạnh của cha mẹ. Đó là mô tả về chiều dài của sợi dây kết nối.
Nhật Nguyệt Hãm Địa — Duyên Mỏng Không Phải Bạc Bẽo
Lá số cô Trần: Thái Dương ở Hợi, cung Phụ Mẫu.
Hợi là nơi mặt trời đã lặn từ lâu. Hãm địa.
Tôi không vội nói ngay. Rót thêm trà cho bà Trần, hỏi: "Cha cô ấy hiện giờ có cùng ở Hồng Kông không?"
Bà Trần đặt chén xuống. "Ông ấy ở Canada từ năm cô ấy mười hai tuổi. Ly hôn sau đó hai năm. Có về thăm, nhưng..."
Bà không nói hết câu. Nhưng tôi hiểu cái "nhưng" đó nặng bao nhiêu.
Đây là điều người học Tử Vi cần nhớ: Nhật hãm địa trong cung Phụ Mẫu không có nghĩa là người con bất hiếu hay cha là người xấu. Nó mô tả một thực tế địa lý, tình cảm — cha và con ở hai phía của một khoảng cách, dù khoảng cách đó là đại dương hay chỉ là im lặng trong cùng một ngôi nhà.
Tôi đã gặp vài trường hợp tương tự. Một anh ở Đài Bắc, Thái Dương hãm ở Tuất cung Phụ Mẫu — cha mất sớm khi anh còn học trung học. Một cô ở Thượng Hải, Thái Dương hãm nhưng có Hóa Quyền đi kèm — cha vẫn còn đó, nhưng uy quyền cha để lại trong lòng cô là nỗi sợ nhiều hơn là chỗ dựa. Hãm địa mà có thêm sát tinh thì duyên mỏng lại thêm phức tạp. Hãm địa đơn thuần thì thường chỉ là xa cách — không phải ân oán.
Bà Trần nghe tôi nói, gật đầu chậm. "Vậy con tôi có ảnh hưởng gì không? Đến hôn nhân của nó?"
Câu hỏi hay. Và cũng là chỗ người ta hay nhầm — đọc cung Phụ Mẫu rồi kết luận thẳng sang cung Phu Thê. Hai cung khác nhau, không nên kéo dây như vậy. Tôi lắc đầu, bảo bà để tôi nhìn toàn lá số trước.
Nhật Nguyệt Miếu Vượng — Được Gì, Cũng Cần Xét Thêm
Không phải lá số nào cũng buồn như cô Trần.
Tôi nhớ một người khác — anh Lương, chủ một chuỗi cửa hàng thuốc đông y ở Mong Kok, gia đình ba đời làm nghề. Anh mang lá số đến hỏi về việc mở thêm chi nhánh ở Macau. Trong cung Phụ Mẫu của anh: Thái Dương ở Ngọ, miếu địa. Sáng nhất trong tất cả các vị trí.
Cha anh Lương — tôi chưa gặp bao giờ, nhưng nghe anh kể — là người đàn ông mà cả xóm Mong Kok đều biết mặt. Bảy mươi hai tuổi, vẫn ra tiệm mỗi sáng, vẫn nhớ tên từng khách quen. Thái Dương miếu vượng: cha cường kiện, hữu lực, hiện diện.
Nhưng tôi nhìn kỹ hơn — góc trên bên phải cung đó có Kình Dương.
Anh Lương ngồi im một chút, rồi cười khẽ. "Cha tôi có lực, nhưng ông ấy không bao giờ để con tự quyết. Tôi bốn mươi lăm tuổi, mà mỗi lần họp gia đình vẫn là ông ấy nói sau cùng."
Miếu vượng không có nghĩa là dễ chịu. Đôi khi mặt trời sáng quá cũng làm người ta không thở được.
Đây là lý do tôi nói đừng đọc cung đơn độc. Nhật miếu vượng là nền tốt — nhưng Kình Dương cạnh đó thêm vào phần cứng đầu, va chạm. Nhật miếu vượng mà có Hóa Kỵ thì cha dù mạnh vẫn có ẩn khúc, có điều không nói được thành lời. Mỗi sao phụ thêm vào là một màu nữa trên bức tranh — bỏ qua thì bức tranh thiếu chiều sâu.
Bà Trần Im Lặng
Trời ngoài cửa sổ đã tối hẳn. Cảng Victoria lên đèn, ánh điện vàng trắng nhảy trên mặt nước.
Tôi đẩy lá số về phía bà Trần, giải thích thêm về Thái Âm trong cung đó — Thái Âm ở Tị, cũng hãm nhưng có Thiên Đồng đồng cung, nhẹ đi phần nào, mẹ và con có dây kết nối ấm hơn so với cha.
Bà Trần không gõ bàn nữa.
Bà nhìn lá số — không phải nhìn tìm kiếm gì thêm, mà nhìn theo kiểu người vừa nhận ra điều mình đã biết từ lâu nhưng chưa bao giờ dám nhìn thẳng vào.
Tôi không hỏi bà đang nghĩ gì. Có những khoảnh khắc trong phòng trà, im lặng mới là câu trả lời đủ đầy nhất.
Có lẽ bà đang nghĩ về con gái. Hoặc có lẽ — tôi đoán vậy — bà đang nghĩ về chính mình. Về người đã rời đi năm con gái mười hai tuổi. Về khoảng cách mà lá số của con đã vẽ lại bằng vị trí của một ngôi sao, rõ ràng và không thêm bớt.
Lá số của con đôi khi là tấm gương phản chiếu lại cuộc đời của cha mẹ.
Bà Trần hiểu ra điều gì đó — không phải về con gái. Về chính mình.
Huyền Không