Về những kinh nghiệm tử vi chúng tôi tiếp nhận của các bà mẹ lo chuyện hôn sự

Bà Chen đặt tờ lá số xuống bàn, giọng thấp: "Thầy xem thử — con trai tôi năm nay 34, cung Phu Thê trống không."

Phòng khách căn hộ ở Wan Chai chiều hôm đó yên đến mức tôi nghe rõ tiếng kim đồng hồ trên tường. Ánh sáng cuối ngày xiên qua ô cửa kính, in bóng dài lên tờ giấy lá số đã được gấp mở nhiều lần đến mức nếp gấp đã nhão ra. Bà Chen ngồi thẳng lưng, hai bàn tay đan vào nhau trên đùi — không hẳn là lo, mà là cái kiểu căng thẳng của người đã lo lâu quá đến mức quên mất dáng ngồi tự nhiên của mình trông như thế nào.

Con trai bà tên Wai-kin. Kỹ sư phần mềm, làm ở Kowloon Bay, thu nhập ổn, không có nợ nần, không có tật xấu đáng kể nào mà bà biết. Nhưng năm nay 34 tuổi. Và theo bà Chen, đó là vấn đề.

"Mấy đứa bạn nó đều có gia đình hết rồi," bà nói, không nhìn tôi, mắt nhìn xuống tờ lá số. "Còn nó thì cứ nói bận. Bận hoài."

Cung Phu Thê nói gì

Tôi cầm tờ lá số lên.

Cung Phu Thê của Wai-kin nằm ở cung Mùi. Không có chính tinh đóng. Cái gọi là "trống không" mà bà Chen nhìn thấy — về mặt kỹ thuật, không hoàn toàn đúng, nhưng tôi hiểu bà cảm giác gì khi nhìn vào đó.

Cung vô chính diệu — cung không có chính tinh — không phải điềm dữ. Nó đọc bằng cách nhìn cung đối diện chiếu sang, tức cung Sửu. Và ở cung Sửu, có Tử Vi — Thiên Tướng đóng. Tử Vi ở đây thuộc hành Thổ, tính vượng ở cung Sửu — đây là cặp sao mang tính quyền uy và bảo hộ, nhưng cũng thủ và chậm trong chuyện tình cảm.

Tử Vi không phải sao đào hoa. Người có Tử Vi chiếu Phu Thê thường chọn bạn đời theo tiêu chuẩn cao — hoặc không chịu chọn cho đến khi họ chắc chắn.

Rồi tôi nhìn sang cung Nhị Hợp — cung Tị, cung tham chiếu phụ cho hôn nhân. Ở đó có Liêm Trinh hóa Kỵ. Đây mới là điều đáng để nói thật với bà Chen.

Liêm Trinh vốn đã là sao phức tạp trong chuyện tình — nó mang tính đam mê nhưng cũng mang tính chọn lọc khắt khe, dễ rơi vào những mối quan hệ không rõ kết quả. Khi hóa Kỵ, năng lượng đó càng thêm gai góc: không phải là không có duyên, mà là duyên đến rồi lại có trắc trở, hoặc bản thân người trong cuộc tự dựng rào cản mà không nhận ra.

Wai-kin không phải người không muốn yêu. Tôi gần như chắc điều đó.

Đại vận quyết định thời điểm

Nhưng lá số không chỉ nói về cấu trúc — nó còn nói về thời điểm.

Tôi hỏi bà Chen năm sinh của Wai-kin để xác định đại hạn hiện tại. Anh đang đi đại hạn 32–41 tuổi, cung đại hạn rơi vào một cung có Thiên Cơ — Thái Âm.

Thiên Cơ — Thái Âm là cặp sao hay thay đổi, hay suy nghĩ, hay lưỡng lự. Trong đại hạn này, Wai-kin đang ở giai đoạn nội tâm nhiều hơn hành động — anh suy nghĩ nhiều, cân nhắc nhiều, nhưng chưa chắc đã bước ra.

Điều đáng chú ý hơn: trong đại hạn này, cung Phu Thê lưu niên có Hồng LoanThiên Hỷ luân phiên chiếu qua trong vòng 2–3 năm tới. Hồng Loan — Thiên Hỷ là cặp đào hoa chính thống nhất trong Tử Vi Đẩu Số, thường báo hiệu duyên hôn nhân chín muồi.

Cửa sổ chưa đóng. Thực ra, nó đang chuẩn bị mở.

Tôi nói điều đó với bà Chen. Bà ngẩng đầu lên lần đầu tiên kể từ khi ngồi xuống.

"Chuẩn bị mở là sao, thầy?"

"Là lá số cho thấy 2–3 năm tới là thời điểm duyên phận của anh Wai-kin có thể chín," tôi nói. "Nhưng Tử Vi chỉ nói về cửa sổ — không nói về việc ai sẽ bước qua cửa đó."

Bà Chen im lặng một lúc. "Vậy là phải tự nó chịu?"

"Anh ấy cần được ra ngoài nhiều hơn," tôi nói thật. "Và bà cũng biết điều đó từ trước khi mang lá số này đến đây rồi."

Chiêm nghiệm sau nhiều ca

Tôi đã ngồi với rất nhiều bà mẹ như bà Chen. Ở Hồng Kông, ở Đài Bắc, ở Quảng Châu. Họ mang đến không chỉ lá số của con — họ mang đến cả một mớ lo lắng được nén chặt từ nhiều năm, buộc vào tờ giấy đó như thể nếu lá số nói được gì cụ thể, sự lo lắng kia sẽ có chỗ đặt xuống.

Tôi cũng đã gặp những người trẻ tuổi tự mang lá số của mình đến, mắt đỏ hoe sau một cuộc chia tay, hỏi tôi rằng họ có số cô đơn không. Tôi đã gặp những cặp đôi ngồi cạnh nhau trong im lặng, mỗi người cầm lá số của mình, chờ tôi nói ai đúng ai sai.

Mệnh lý không làm được việc đó.

Tử Vi Đẩu Số không phải bản án — nó là bản đồ. Bản đồ cho bạn thấy địa hình, cho bạn thấy đoạn đường nào gồ ghề, đoạn nào bằng phẳng, đoạn nào có ngã ba. Nhưng bạn vẫn là người cầm vô lăng.

Điều tôi học được sau nhiều năm ngồi với những tờ lá số và những con người ở phía bên kia bàn, là câu hỏi thật sự thường không phải câu hỏi người ta hỏi lúc đầu.

Bà Chen không thực sự hỏi tôi về cung Phu Thê của Wai-kin.

Bà hỏi: liệu tôi có đang lo quá không? Liệu con tôi có ổn không?

Lá số đôi khi là cái cớ để người ta ngồi xuống và hỏi những câu hỏi mà bình thường họ không biết hỏi ai.


Lúc ra về, bà Chen đứng dậy, gấp tờ lá số lại — lần này cẩn thận hơn, không gấp theo nếp cũ. Bà đặt vào ví. Rồi bà nói, nhẹ hơn hẳn giọng lúc mới vào:

"Thôi thì, để nó tự lo. Tôi cứ hay lo thay nó quá."

Lá số không đổi. Cung Phu Thê vẫn vô chính diệu. Liêm Trinh vẫn hóa Kỵ ở cung Nhị Hợp. Hồng Loan — Thiên Hỷ vẫn sẽ chiếu đến trong vài năm tới, không sớm hơn, không muộn hơn.

Nhưng bà Chen bước ra khỏi cửa với đôi vai thả xuống thay vì gồng lên. Đôi khi chỉ cần thế.


Đẩu Nam