Khi mệnh lý chạm vào hôn sự
Bà Chen gõ tay lên bàn, nhìn thẳng vào tôi: "Ông nói đại vận con trai tôi còn 3 năm nữa mới qua — vậy đám cưới này có nên hoãn không?"
Căn phòng khách ở Mid-Levels im lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng máy lạnh chạy đều. Ngoài cửa sổ, những tòa nhà Hồng Kông xếp lớp xuống phía biển, ánh đèn buổi tối bắt đầu lên. Bà Chen ngồi thẳng lưng, tay vẫn đặt trên mặt bàn kính, móng tay sơn đỏ gõ nhịp chậm — không phải vì thiếu kiên nhẫn, mà tôi hiểu, vì bà đang cố ghìm lại một nỗi lo đã ủ từ nhiều tháng.
Con trai bà, Ah-Kit, 31 tuổi, làm tài chính ở Central. Đám cưới dự tính tháng Ba năm sau. Nhà gái đã đặt tiệc, đã chọn váy. Nhưng bà Chen đêm qua ngủ không được, sáng nay gọi điện cho tôi xin gặp gấp.
Đại vận là gốc rễ của cây
Cụ Thiên Lương — thầy của tôi, người Đài Nam, năm nay đã ngoài tám mươi — có một cách nói về đại vận mà tôi nhớ mãi từ lần đầu nghe:
"Đại vận như gốc rễ cái cây. Tiểu vận như nhánh, như lá. Năm đó lá xanh tốt, bông nở đẹp — nhưng nếu gốc đang mục, cây vẫn sắp đổ."
Cụ không giải thích dài dòng. Cụ chỉ nói rồi chờ học trò ngồi im mà ngấm. Tôi mất mấy năm mới thật sự hiểu ý đó — không phải hiểu bằng lý trí, mà hiểu vì đã ngồi trước đủ nhiều lá số, đủ nhiều cuộc đời.
Đại vận 10 năm định khung cả một chặng số phận. Trong 10 năm đó, dù tiểu vận có những năm sao tốt hội tụ, người ta cũng thường không hưởng được trọn vẹn nếu đại vận đang ở thế bất lợi. Ngược lại, đại vận thuận thì tiểu vận xấu cũng chỉ là sóng nhỏ — người ta vấp nhưng không ngã.
Cụ Thiên Lương hay dẫn ví dụ về một người quen ở Đài Bắc: đương làm ăn bình thường, tiền vào đều đặn, rồi bỗng một năm trúng thương vụ lớn, nhảy vọt lên tầm khác hẳn — xe, nhà, quan hệ, tất cả thay đổi trong 18 tháng. Người ngoài tưởng tài giỏi, nhưng cụ xem lá số, lắc đầu: "Ăn vận. Hết vận là hết." Quả nhiên, năm năm sau, người đó về lại điểm xuất phát, thậm chí còn nợ thêm.
Không phải người ta kém — chỉ là họ đang đứng trong luồng gió khác. Hiểu được điều đó, ta bớt kiêu khi vận lên và bớt tuyệt vọng khi vận xuống.
Lá số của Ah-Kit
Tôi trải tờ giấy ra trước mặt bà Chen. Lá số Ah-Kit an theo giờ Ngọ, ngày sinh tháng Chín — cung Mệnh cư Dần, cung Phu Thê cư Thân.
Điều đầu tiên tôi chú ý là Hỏa Tinh tọa thủ cung Phu Thê, cung đó lại chịu thêm sát khí từ Đà La hội chiếu. Tự thân cung Phu Thê đã mang tính không yên.
Nhưng điều khiến tôi dừng lại là đại vận hiện tại của Ah-Kit — tuổi 28 đến 37, đại vận cung Tý, hành Thủy. Trong khi đó, Hỏa Tinh ở cung Phu Thê vốn dĩ kỵ Thủy vượng. Thủy khắc Hỏa, Hỏa bị ép — trong vận trình hôn nhân, điều này thường báo hiệu không thuận.
Tôi nhìn thêm vào cung Nhị Hợp — cung tam hợp với cung Phu Thê — thấy Kình Dương nằm đó, án ngữ. Trong kinh nghiệm nhiều năm, tôi đã gặp khá nhiều ca có cấu hình tương tự: một số đôi kết hôn trong giai đoạn này vẫn tiến hành được, nhưng những năm đầu hôn nhân thường có ma sát lớn — bất đồng về tài chính, về chỗ ở, đôi khi về gia đình hai bên. Có ca tôi theo dõi, đám cưới diễn ra đúng lúc đại vận bất lợi, ba năm sau ly thân. Có ca khác thì không đến mức đó, nhưng người trong cuộc sau này vẫn nói: "Năm đầu chúng tôi gần như không hiểu được nhau."
Tôi không nói với bà Chen những chi tiết này ngay. Tôi chỉ đặt ngón tay lên cung Phu Thê, giải thích từ từ.
Bà nghe, không ngắt lời. Chỉ đến khi tôi nói "đại vận này còn khoảng ba năm nữa mới chuyển sang cung Hợi" thì bà mới gõ tay lên bàn, hỏi câu hỏi đó.
Hoãn hay tiến — mệnh lý không trả lời thay người
Tôi im lặng một lúc trước khi trả lời bà.
Không phải vì tôi không biết nói gì. Mà vì tôi biết đây là loại câu hỏi mà người ta tưởng muốn nghe đáp án, nhưng thật ra cần nghe được điều gì đó sâu hơn.
"Thưa bà," tôi nói, "lá số cho thấy giai đoạn này cung Phu Thê của Ah-Kit đang chịu áp lực. Điều đó có nghĩa là hôn nhân trong thời điểm này có nhiều khả năng gặp thử thách hơn — không phải chắc chắn thất bại, nhưng con đường sẽ không bằng phẳng."
"Vậy nên hoãn?"
"Đó là quyết định của gia đình bà. Tôi chỉ có thể nói: mệnh lý soi thấy địa hình, nhưng người đi đường vẫn tự chọn lối."
Bà nhìn tôi một lúc. "Ông nói như thầy giáo."
Tôi gần như muốn cười. "Cụ thầy tôi cũng hay bị nói vậy."
Nhưng tôi hiểu bà muốn gì hơn là một câu trả lời mơ hồ. Nên tôi nói thêm: nếu gia đình chọn tiến hành theo kế hoạch, hãy chuẩn bị tâm lý cho giai đoạn đầu hôn nhân cần nhiều nhẫn nại hơn bình thường — đặc biệt về phía Ah-Kit trong việc xử lý xung đột. Nếu chọn hoãn, 3 năm không phải quá dài, và khi đại vận chuyển sang Hợi, cục diện cung Phu Thê sẽ khác hẳn.
Không có lựa chọn nào là sai. Chỉ có lựa chọn nào phù hợp với sức chịu đựng và sự chuẩn bị của người trong cuộc.
Cụ Thiên Lương có câu mà tôi luôn nhớ: "Tử vi không phải để người ta sợ số phận — mà để người ta biết mình đang đứng ở đâu trong dòng chảy của trời đất."
Bà Chen đứng dậy, khoác lại chiếc áo khoác mỏng màu be. Tôi tiễn bà ra cửa.
Trước khi bước ra hành lang, bà quay lại nhìn tôi, giọng nhẹ hơn hẳn so với lúc mới vào:
"Dù sao thì con trai tôi cũng sẽ tự quyết định. Tôi chỉ muốn biết để... biết thôi."
Cánh cửa khép lại. Tôi đứng im một lúc trong phòng khách vắng.
Chỉ muốn biết để biết thôi — có lẽ đó mới là lý do thật sự người ta tìm đến mệnh lý. Không phải để trốn tránh quyết định. Mà để đưa ra quyết định với hai mắt mở.
Đẩu Nam