Là con gái danh giá và đứng đắn, phải sửng sốt khi
Cô gái 17 tuổi ngồi chết lặng khi thầy buông một câu như búa bổ: "Con sẽ có bốn đời chồng."
Phòng khách nhà họ Trần ở Hồng Kông buổi chiều hôm ấy không có gì đặc biệt. Ánh nắng cuối ngày lọt qua tấm màn gấm màu đỏ đô, đổ một vệt vàng nhạt xuống mặt bàn gỗ tếch. Ông thầy — người quen của cha cô — cầm tờ lá số lên, không vội vàng, không hề thay đổi sắc mặt, rồi nói câu ấy như người ta nhận xét về thời tiết.
Cô là con gái thứ hai của một gia đình buôn vải lâu đời ở Sheung Wan. Học ở trường nữ sinh Anh giáo, tóc luôn búi gọn, áo sườn xám bao giờ cũng phẳng phiu. Cha cô mời thầy về không phải để xem chuyện hôn nhân — chỉ là xem vận niên, xem việc học hành của các con. Không ai ngờ câu chuyện lại rẽ sang hướng ấy.
— Con không hư đốn chứ? — Cô hỏi, giọng run nhẹ.
— Không. — Thầy đặt tờ giấy xuống, nhìn thẳng vào cô. — Con là người đứng đắn. Nhưng số là số. Người tính không bằng trời tính.
Cô không khóc. Con gái nhà họ Trần không khóc trước mặt người ngoài. Nhưng cô ngồi im như khúc gỗ, tay nắm chặt vạt áo, trong lòng đã thầm lập誓: Tôi sẽ chỉ lấy một chồng. Dù trời đất thế nào.
Ý chí người, và thứ không chịu khuất phục
Cô lấy chồng năm 19 tuổi. Một đám cưới đủ đầy, hai họ vui vẻ, rạp tiệc đặt ở khách sạn Đồng La Loan, hoa tươi trắng muốt. Bảy ngày sau, chồng cô qua đời vì cơn nhồi máu cơ tim bất ngờ — anh mới 26 tuổi, không ai ngờ.
Cô ở vậy. Chín năm.
Người ta hỏi thăm, mai mối, cha mẹ khuyên nhủ. Cô lắc đầu hết. Trong đầu cô lúc nào cũng văng vẳng câu của ông thầy năm ấy — và cô muốn dùng chính ý chí của mình để bác bỏ nó. Nếu tôi không tái giá, thì làm sao có đời chồng thứ hai? Đơn giản vậy thôi.
Nhưng đến năm 28 tuổi, cô gặp ông Lương — góa vợ, hiền lành, làm kế toán cho một hãng vận tải. Cô không tìm anh. Anh xuất hiện qua người anh họ, trong một bữa cơm gia đình bình thường, và mọi thứ cứ tự nhiên mà thành.
Họ sống với nhau được bốn năm. Rồi ông Lương bị điều động sang Quảng Châu làm việc, rồi kẹt lại vì tình hình biên giới, rồi âm tín tuyệt không có. Sáu năm chờ đợi, không một lá thư. Không ai dám chắc ông còn sống hay đã mất.
Cô không thể gọi đó là mất chồng. Cũng không thể gọi là còn chồng. Cô treo lơ lửng trong một khoảng trống mà ngôn ngữ không có từ nào tên.
Ý chí là thật. Nhưng có những thứ không nằm trong tay mình — không phải vì mình yếu, mà vì lá số đã vẽ một bản đồ khác.
Tử Vi soi vào chỗ người ta hay bỏ qua
Mãi về sau, khi tôi được người nhà của cụ gửi lại lá số — sinh năm Mậu Thân, tháng Chạp, ngày mùng Một, giờ Tuất — tôi mới ngồi nhìn thật kỹ vào cung Phu Thê.
Điều đầu tiên đập vào mắt không phải là sao xấu hay sao tốt trong cung. Mà là Thiên Không đóng tại đó, cùng với Địa Kiếp hội chiếu. Hai sát tinh này khi cùng xuất hiện trong vùng ảnh hưởng của cung hôn nhân, không nhất thiết báo hiệu người phối ngẫu xấu — mà báo hiệu sự đứt đoạn. Đến rồi đi. Có rồi như không.
Nhưng chỗ tinh tế hơn, chỗ mà nhiều người xem hay bỏ qua, lại nằm ở Thần Khê.
Thần Khê là một phụ tinh nhỏ, ít được nhắc tới trong các sách nhập môn. Nhưng khi nó rơi vào một vị trí nhất định liên quan đến tam hợp của cung Phu Thê, nó lộ ra một tín hiệu khá đặc thù: hôn nhân bị khuất lấp bởi hoàn cảnh bên ngoài. Không phải do tính cách người trong cuộc. Không phải do cảm xúc. Mà do những lực lượng lớn hơn — chiến tranh, ly tán, bệnh tật, thời cuộc — ập vào và cuốn đi những gì người ta tưởng đã nắm chắc trong tay.
Lá số của cụ không nói cụ là người hư đốn. Lá số nói: con đường tình duyên của người này sẽ bị cắt đứt nhiều lần, và mỗi lần đứt không phải do lỗi của người.
Ông thầy năm xưa đọc đúng. Nhưng ông không giải thích. Và sự thiếu giải thích ấy đã khiến một cô gái 17 tuổi mang nỗi ám ảnh suốt mấy chục năm — không phải ám ảnh về số phận, mà ám ảnh rằng có điều gì đó sai trái với chính mình.
Bản đồ không phải bản án
Tôi đã đọc qua nhiều lá số có cung Phu Thê bị khuất lấp theo kiểu tương tự. Điều tôi nhận ra là: phần lớn những người mang lá số này đều tự trách mình — hoặc sống trong nỗi sợ hãi chờ đợi thảm họa tiếp theo, hoặc cố tình phủ nhận lá số bằng cách bám chặt vào một quyết định duy nhất.
Cả hai đều là phản ứng của người không được giải thích đúng.
Nếu cô gái họ Trần năm ấy được nghe thêm một câu — rằng lá số không phán xét đạo đức, rằng "nhiều đời chồng" đôi khi chỉ là ký hiệu của những cuộc gặp gỡ bị cắt đứt bởi hoàn cảnh — có lẽ cô đã sống những năm chín năm ở vậy khác hơn. Không phải để thắng số. Mà để không tự hành hạ mình vì một thứ không phải do mình tạo ra.
Lá số là bản đồ địa hình. Nó cho bạn thấy đoạn đường có dốc cao, chỗ có ngã ba khó chọn, vùng có khả năng ngập lụt theo mùa. Bản đồ không cấm bạn đi. Nó chỉ cho bạn biết để chuẩn bị giày đúng loại, mang theo áo mưa, và không hoảng loạn khi mưa thật sự đổ xuống.
Đọc đúng để chuẩn bị — không phải để sợ, không phải để chấp nhận thụ động, mà để đứng vững hơn khi gió thổi.
Bức thư của bà lão 66 tuổi
Bức thư cụ gửi cho tôi không dài. Chữ viết tay, nét còn rõ ràng dù đã run nhẹ ở cuối dòng. Cụ không oán. Không than. Chỉ có một câu ở cuối thư khiến tôi ngồi lặng một lúc lâu:
"Tôi không trách ông thầy. Ông ấy đọc đúng. Tôi chỉ tiếc là hồi đó không có ai ngồi lại giải thích cho tôi hiểu rằng số mạng không phải là lời kết tội. Nếu hiểu vậy, có lẽ tôi đã ít khổ hơn — không phải vì số thay đổi, mà vì lòng tôi nhẹ hơn."
Cô gái 17 tuổi ngồi chết lặng trong phòng khách Hồng Kông năm ấy — nay đã là bà lão 66 tuổi ngồi trên cao nguyên, nhìn ra vườn, viết những dòng bình thản đến lạ.
Số mạng không thay đổi. Nhưng cách ta đứng trước nó — cách ta hiểu nó — thì có thể khác.
Và đôi khi, chỉ cần khác đi một chút thôi, là đã đủ nhẹ hơn rất nhiều.
Tâm Kính