Lá số và cuộc đời của nữ minh tinh Mai Trang


Bà Trần đặt tờ lá số xuống bàn, nhìn thẳng vào mắt tôi: "Thầy nói thật đi, con gái tôi có số khổ không?"

Bên ngoài cửa sổ, Đài Bắc đang vào buổi chiều muộn tháng Chín. Ánh đèn đường Zhongxiao bắt đầu lên, dòng xe máy chảy đều dưới mưa phùn. Bà Trần ngồi thẳng lưng, hai bàn tay đặt trên đầu gối — người đàn bà quen kiểm soát mọi thứ trong nhà. Chồng bà làm xây dựng, giàu có, ba người con đều học xong đại học danh tiếng. Chỉ có Mai Trang — cô con gái út sinh năm Bính Tuất — là thứ bà không tài nào nắm được trong lòng bàn tay.

Năm đó Mai Trang hai mươi tám tuổi, đang quay phim tại Thượng Hải. Bà Trần cầm tờ lá số đến tìm tôi không phải vì sự nghiệp. Bà lo hôn sự. Có một người đàn ông ở Tân竹, gia thế tốt, muốn cưới Mai Trang. Bà muốn biết liệu cuộc hôn nhân này có giữ được cô gái ở lại, hay nàng lại tiếp tục bay đi như những năm trước.

Tôi nhìn xuống tờ lá số. Sinh năm Bính Tuất, ngày mồng ba tháng Mười một, giờ Mão.


Mệnh Thổ trên mái nhà — nền tảng chơi vơi

Mệnh của Mai Trang là Ốc Thượng Thổ — đất trên nóc nhà. Nghe qua tưởng vững, vì đất là nền, nhà là chỗ dựa. Nhưng đất mà đặt trên mái, không chạm đến gốc rễ bên dưới, thì sức chịu đựng của nó phụ thuộc hoàn toàn vào căn nhà đang đỡ nó.

Và căn nhà của Mai Trang không yên.

Cung Mệnh cư Dậu, theo vòng Cục năm Bính, rơi vào Đinh Dậu — Sơn Hạ Hỏa. Lửa cháy dưới chân núi. Đất trên mái nhà mà bên dưới bốc lửa, thì dù nhà có vững đến đâu, mái cũng không chịu nổi lâu.

Gia đình bà Trần thuộc dạng khá giả thật. Cung Phụ Mẫu trong lá số Mai Trang không thiếu tinh diệu sáng — Cơ, Lương miếu vượng, có Quyền có Lộc. Anh chị em trong nhà đều có địa vị. Nhưng cũng chính cung đó bị Linh, Hỏa, Đà xâm nhiễu — phúc lành không trọn, tình thân không êm.

Gia đình giàu không có nghĩa là gia đình ấm. Đôi khi càng đủ đầy vật chất, càng thiếu chỗ cho đứa con bướng bỉnh nhất tìm được hơi thở.

Năm mười sáu tuổi, đại hạn Mai Trang chuyển sang cung Huynh Đệ — nơi Không, Kiếp, Đà, Cự tụ hội như bão. Năm đó nàng thi rớt bằng trung học đệ nhất cấp. Cũng năm đó, nàng rời nhà.

Bà Trần kể với tôi, giọng vẫn giữ đều đặn dù tôi thấy cổ bà hơi căng: "Nó bỏ đi không nói một tiếng. Sáng dậy đã không thấy người."

Tôi không hỏi thêm. Thiên Tướng cư Dậu gặp Liêm Phá — cái tính ngang bướng đó không cần giải thích bằng lời. Nó chỉ cần một buổi sáng, một chiếc vali, và một cánh cửa khép lại sau lưng.


Thân cư Thiên Di — đời nàng là đường xa

Cung Thân của Mai Trang không nằm tại Mệnh, mà lạc vào Thiên Di — cung của di chuyển, của con đường dài, của những chân trời không tên.

Điều này không phải ngẫu nhiên. Hỏa Lục Cục gặp cung Mão thuộc Mộc, được sinh phù. Hỏa sinh Mộc, năng lượng bùng lên, cây lớn nhanh nhưng cũng cần không gian rộng để vươn. Cây nhốt trong chậu không thành rừng được.

Theo vòng Cục năm Bính, cung Thiên Di rơi vào Tân Mão — Tòng Bách Mộc: rừng cây thẳng, có đào hoa điểm xuyết, có Thanh Long ẩn trong mây, Liêm Tướng hội Tử Vũ gặp Xương Khúc Khôi Việt Hóa Khoa — cảnh tượng của một người được tao nhân mặc khách lui tới, được đời nhìn nhận tài năng.

Danh vọng của Mai Trang là thật. Từ cô gái bỏ học năm mười sáu tuổi, nàng tự tìm đường vào nghề, đóng phim quảng cáo, rồi truyền hình, rồi điện ảnh. Không cần bằng cấp, không cần ô dù gia đình. Hỏa Cục người — họ không đi bằng đường bằng phẳng, họ đi bằng nhiệt.

Nhưng Thiên Di cũng là cô đơn.

Khi Thân cư Thiên Di, người đó sống nhiều nhất trên đường hơn là ở nhà. Hình, Diêu, Cô, Quả xâm vào cung — những tinh diệu của sự lẻ loi, của khoảng cách không thể lấp đầy bằng danh tiếng hay tiền bạc. Nàng có thể được ngàn người biết mặt, nhưng đêm về khách sạn ở Thượng Hải vẫn chỉ một mình.

Tôi nghĩ đến điều đó khi nghe bà Trần kể về người đàn ông ở Tân竹. Ông ta muốn cưới Mai Trang về, muốn nàng ở lại Đài Loan, bớt quay phim.

Cung Hôn Nhân trong lá số — tôi không nói thẳng với bà Trần lúc đó, nhưng tôi thấy rõ: không dễ.


Tướng số nói thêm gì

Tôi không gặp Mai Trang hôm đó. Nhưng bà Trần có mang theo vài tấm ảnh — loại ảnh chân dung chụp cho tạp chí.

Hỏa Cục người có đặc điểm nhận ra được: xương mặt sắc, mắt sáng, khóe miệng thường có nét cương quyết dù đang cười. Nhan sắc của họ không phải kiểu mềm mại dịu dàng — đó là vẻ đẹp có góc cạnh, nhìn một lần nhớ mãi.

Ảnh của Mai Trang đúng như vậy. Cái nhìn của nàng vào ống kính có gì đó không chịu nhường — không phải kiêu ngạo, mà là một thứ tự chủ rất cũ, như thể nàng đã quyết định từ lâu rằng mình sẽ không đứng sau ai.

Mệnh cứng không phải xấu. Mệnh cứng chỉ có nghĩa là người đó không dễ bị bẻ gãy — nhưng cũng không dễ uốn theo ý người khác. Người muốn sống với họ cần hiểu điều đó trước. Nếu không hiểu, không phải nàng khổ — mà là cả hai khổ.

Tôi nhìn lại cung Hôn Nhân, rồi nhìn cung Thiên Di. Người mà Thân cư Thiên Di, hạnh phúc của họ không nằm ở chỗ dừng lại. Hạnh phúc của họ, nếu có, phải là người đi cùng — chứ không phải người chờ ở nhà.


Số khổ hay không, tùy người cầm nó

Bà Trần ngồi im một lúc sau khi tôi nói xong. Bên ngoài trời đã tối hẳn. Tiếng xe vẫn chảy dưới đường Zhongxiao.

"Vậy thầy nghĩ nó có nên lấy người đó không?"

Tôi không trả lời thẳng câu đó.

Tôi chỉ nói: "Lá số không nói nên hay không nên. Lá số chỉ nói người này là ai. Còn họ chọn gì với cái họ đang có — đó là việc của họ, không phải của lá số."

Bà Trần nhìn tôi, có lẽ không hài lòng với câu trả lời đó. Bà đến tìm một lời phán, tôi lại đưa bà về với một câu hỏi.

Nhưng tôi không biết nói gì khác hơn.

Số khổ hay không, không nằm ở những tinh diệu trên tờ giấy. Nằm ở cách người ta cầm nó — cầm bằng sợ hãi, hay cầm bằng hiểu.

Mai Trang sinh ra với Ốc Thượng Thổ dưới chân lửa, với Thân lạc vào đường xa, với mệnh cứng không chịu gãy. Nàng có thể dùng những thứ đó để khổ. Nàng cũng có thể dùng chúng để sống một cuộc đời mà ít người dám sống.

Từ khi rời nhà năm mười sáu, nàng đã chứng minh nàng biết cầm lá số của mình như thế nào.

Còn bà Trần — tôi nghĩ bà hiểu điều đó sâu hơn bà chịu thừa nhận. Bà chỉ cần ai đó nói to lên thay bà mà thôi.


Linh Sơn

Đài Bắc, tháng Chín