Lá số và cuộc đời của nữ nghệ sĩ trang Mỹ Dung

Cô gái ngồi trước gương, tay cầm tờ lá số chép tay, miệng thì thầm: "Mệnh tôi có thể hát không?"

Bên ngoài căn phòng nhỏ của phòng thu ở Đài Bắc, tiếng kỹ thuật viên gõ bàn phím vọng vào. Mùi cà phê nguội. Ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy một lần rồi thôi. Năm 1970, phòng thu này không hoành tráng như bây giờ — chỉ là một căn phòng vuông, tường bọc mút xốp ngả vàng, micro đứng chơ vơ giữa phòng như một cái bù nhìn. Mỹ Dung mười bốn tuổi, ngồi đó, không dám bước vào.

Tờ lá số trong tay cô là do một người quen ở Gia Định chép lại, gửi sang theo đường bưu điện. Chữ viết tay, mực tím, nét nghiêng. Cô không hiểu hết những từ như "Vũ Khúc miếu địa" hay "Đế Vượng" có nghĩa gì, nhưng cô cầm tờ giấy ấy theo vì nó là thứ duy nhất cô mang từ nhà ra đi.


Đêm trước buổi thu âm đầu tiên

Người quản lý của cô — một người đàn ông trung niên Đài Loan tên Trần, đầu hói nhẵn, đeo kính dày — gõ nhẹ vào cửa phòng thay đồ.

"Mỹ Dung, còn mười lăm phút."

"Dạ."

"Em ổn không?"

Cô không trả lời ngay. Nhìn vào gương, cô thấy một đứa con gái tóc thắt bím, mặc áo dài trắng hơi rộng, trông như đứa học trò cấp hai đi thi học sinh giỏi. Không giống ca sĩ. Không giống bất cứ ai đáng được đứng trước micro.

Sự nghi ngờ của một đứa trẻ mười bốn tuổi không ồn ào. Nó yên lặng và nặng như đá.

Cô mở tờ lá số ra lần nữa. Không phải vì cô hiểu nó. Mà vì cầm nó thì tay bớt run.


Lá số nói gì về cô gái ấy

Khi tôi lần đầu đọc luận đoán về lá số của Trang Mỹ Dung — do cụ Thiên Cơ ghi lại — điều đầu tiên tôi chú ý không phải là những cung sao rực rỡ. Mà là một chi tiết nhỏ, gần như mâu thuẫn.

Mộc mệnh cư cung Thìn — mà Thìn thuộc Thổ. Thổ khắc Mộc, lẽ thường mà nói, đây là thế nghịch. Một cô gái sinh ra trong hoàn cảnh như thể đất đã sẵn sàng kìm chân trước khi cô bước ra.

Nhưng Tử Vi Đẩu Số không đọc từng yếu tố rời rạc. Nó đọc toàn bộ bức tranh.

Cô sinh năm Tân, tính theo vòng Cục thì cung Thìn đó lại là Thủy địa. Thủy sinh Mộc. Cái thế tưởng như bất lợi bỗng trở thành nền đỡ. Triệt án ngữ làm đảo nghịch — điều mà lúc đầu trông giống như vật cản lại trở thành lớp bảo vệ.

Đây là điều tôi hay nhắc với những người đến tìm tôi khi đang sợ hãi: lá số không đọc theo cảm xúc đầu tiên của bạn nhìn vào nó.

Thân Mệnh đồng cung. Vũ Khúc và Văn Khúc đồng hành — cổ nhân có câu: "Vũ Khúc, Văn Khúc vi nhân đa học đa năng" — người có hai sao này cùng cung thường học một biết mười, tài năng trải nhiều lĩnh vực. Không chỉ hát. Mà hiểu âm nhạc, hiểu cảm xúc, hiểu cách làm người ta rung động.

Thêm Hóa Khoa đồng cung với Vũ Khúc. Khoa chủ về danh tiếng trong sáng, về tài năng được công nhận — không phải thứ danh tiếng mua bằng ồn ào, mà là thứ danh tiếng đến từ thực lực thật sự.

Có điều, Văn Khúc bị Triệt, Văn Xương ngộ Hóa Kị — con đường học hành chính quy của cô không bằng phẳng. Sách vở và bằng cấp không phải đường cô đi. Nhưng khiếu thông minh và tình yêu âm nhạc thì không ai lấy đi được.

Đó là lý do một đứa trẻ mười bốn tuổi ngồi trong phòng thu ở Đài Bắc, tay run, nhưng vẫn có mặt ở đó.


Tử Vi như lăng kính soi hành trình

Năm mười bốn tuổi của Mỹ Dung, đại hạn đi đến cung Thiên Di.

Thiên Di là cung của những chuyến đi xa, của môi trường bên ngoài, của sự tiếp xúc với thế giới rộng hơn. Cô rời nhà, sang Đài Bắc thu âm — đó không phải ngẫu nhiên. Đó là lá số đang mở cánh cửa.

Cung Thiên Di của cô không trống. Tham Lang, Vũ Khúc, Văn Xương, Văn Khúc, Thiên Khôi, Thiên Việt — những tên sao này tụ lại như một ban nhạc đang chờ sẵn. Cát tinh hội tụ ở cung đại hạn — khi đời sống bên ngoài mở ra, nó mở rộng lớn và rực rỡ.

Nhưng không phải chỉ có ánh sáng. Tham Lang gặp Linh Tinh, Hóa Kị phùng Kình — vẫn có những chỗ gai góc, những lúc vấp ngã, những thời điểm giọng hát bị nghi ngờ, kể cả bởi chính cô.

Điều làm tôi dừng lại khi đọc tới đây là cung Tài Bạch. Hồng Loan, Đào Hoa, Thiên Khôi, Hóa Khoa, Tả Phụ, Hữu Bật — và đặc biệt: Tử Vi ngộ Đế Vượng, có Tướng và Phủ triều viên, chiếu vào Tài Bạch.

Tử Vi Đế Vượng ở Tài Bạch, lại được Thiên Tướng và Thiên Phủ triều — đây là thế của một người mà tài năng được thiên hạ trả công xứng đáng. Không chỉ nổi tiếng. Mà nổi tiếng rồi còn sống được bằng tài năng đó.

Cung Phúc Đức có Hồng Loan, Đào Hoa, Thiên Khôi, Thiên Việt, Tấu Thư — cô hưởng phúc từ nghệ thuật, từ vẻ đẹp, từ âm nhạc. Phúc Đức tốt là người làm gì cũng có hứng thú, không kiệt sức vì nghề.

Lá số không vẽ cho cô một con đường trải thảm đỏ. Nó vẽ cho cô một địa hình — biết đâu là dốc, đâu là bằng, để cô bước đúng lúc, đúng chỗ.

Linh Sơn chiêm nghiệm sau buổi luận số

Tôi nhớ lần đầu ngồi đọc luận đoán này của cụ Thiên Cơ, trong một buổi chiều Sài Gòn mưa ngang. Cụ viết giản dị, không hoa mỹ — nhưng mỗi câu đều chắc như người thợ xây đặt gạch: biết mình đặt cái gì, đặt ở đâu, tại sao.

Điều tôi hay suy nghĩ mỗi khi luận số cho người trẻ là thế này: tướng số và lá số đi cùng một dòng. Mỹ Dung có Mệnh hội Khoa, Hỉ, Xương, Khúc, Hồng, Đào — nên "có nét đẹp dịu hiền và giọng trầm mặc, u buồn, gợi cảm," như cụ Thiên Cơ ghi. Bên trong và bên ngoài không tách rời. Cái mà ta nhìn thấy bằng mắt thường thường phản chiếu cái đang nằm trong cấu trúc khí số sâu hơn.

Nhưng điều quan trọng hơn — và đây là thứ tôi muốn nói với người đang đọc bài này — là lá số không trói buộc. Nó định hướng.

Mỹ Dung mười bốn tuổi, ngồi trong phòng thu với tờ lá số chép tay, không hiểu "Đế Vượng" hay "Thiên Di hạn" là gì. Nhưng cô đã làm đúng theo những gì lá số của cô vạch ra: cô đi. Cô bước ra khỏi nhà. Cô ngồi trước micro.

Không phải vì cô biết số mệnh sẽ đỡ cô. Mà vì cô không còn chỗ nào khác để đi, ngoài phía trước.


Cuối cùng, người quản lý Trần gõ cửa lần thứ ba. Lần này ông không nói gì, chỉ hé cửa, nhìn vào.

Mỹ Dung gấp tờ lá số lại. Đặt xuống bàn phấn. Đứng dậy.

Cô không hỏi nữa.

Cô bước vào phòng thu.


Linh Sơn

Viết tại Sài Gòn, một chiều mưa