Lá Số Của Người Con Trai Chưa Lấy Vợ

Bà Chen gõ tay lên bàn, nhìn tôi: "Thầy xem đi, con trai tôi 34 tuổi rồi, lá số nó có vấn đề gì không?"

Phòng đợi nhỏ ở tầng bảy con phố Nathan Road hôm đó đặc mùi trầm hương. Nắng chiều Hồng Kông chiếu xiên qua ô cửa sổ, đổ một vệt vàng nhạt lên tờ giấy trước mặt tôi. Bà Chen ngồi thẳng lưng, tay phải tiếp tục gõ nhịp lên mặt bàn gỗ — không nhanh, không chậm, đều đặn như người đang đếm từng ngày con trai bà vẫn chưa có đôi.

Bà là chủ một tiệm vàng nhỏ ở Mong Kok, đã buôn bán ở đó hơn ba mươi năm. Người đàn bà quen tự mình quyết định mọi thứ: giá vàng sáng nay bao nhiêu, nhân viên nào đáng tin, khách hàng nào nên cho nợ. Nhưng chuyện hôn sự của con trai — cái điều duy nhất bà không thể gõ lên bàn mà xong — đang làm bà bất lực theo cách bà chưa quen.

Tôi cầm tờ lá số lên.


Điều Lá Số Nói Trước Khi Tôi Nói

Anh Long, con trai bà Chen, sinh năm Bính Tý, tháng Tám, giờ Dần. Anh làm kỹ sư phần mềm, đang ở một công ty fintech tại Kowloon Bay. Bà kể anh hiền, chăm chỉ, không rượu bia, không cờ bạc. "Thầy nói thật đi, nó có sao gì xấu không?"

Tôi nhìn xuống cung Phu Thê.

Thiên Cơ tọa thủ, Kình Đà giáp cung. Nhìn riêng thì không đến nỗi nào — Thiên Cơ là sao linh động, biến hóa. Nhưng bị Kình Dương và Đà La kẹp hai bên, cái linh động đó hóa thành bất định. Hôn nhân của anh không phải không có, mà là khó định hình, khó ổn vào thời điểm thông thường.

Rồi tôi nhìn sang đại vận hiện tại. Anh đang đi vận từ 31 đến 40 tuổi — cung Tật Ách làm đại vận cung, có Hỏa Tinh đồng độ. Vận trình này đẩy anh vào guồng làm việc dữ dội, cái đầu luôn chạy, cái thân luôn bận. Không hẳn là xấu với sự nghiệp — nhiều khả năng anh đang thăng tiến tốt trong giai đoạn này. Nhưng với hôn nhân, nó lại là một thứ nhiễu loạn: năng lượng đổ hết vào công việc, không còn dư để dừng lại, để chú ý, để dễ bị một người đàn bà nào đó chạm vào.

Tôi nhìn tiếp lưu niên. Năm nay, Lộc Tồn nhập Quan Lộc — sự nghiệp có thể bước sang trang mới, có thể là dự án lớn, có thể là thăng chức. Nhưng cung Phu Thê lưu niên lại có Thiên Không hội chiếu.

Thiên Không. Sao này không hung, không dữ. Nó chỉ làm mọi thứ trở nên... trống. Như căn phòng đã dọn đẹp mà chưa có người ở.

Năm nay không phải năm của hôn nhân. Không phải vì số xấu. Mà vì thời chưa đến.


Tử Vi Không Phán Xét — Nó Đọc Thời Tiết

Tôi hay dùng một hình ảnh thế này khi giải thích cho người mới: Tử Vi Đẩu Số giống như bản đồ địa hình, không phải bản án tòa.

Bản đồ cho bạn biết đoạn đường này dốc, đoạn kia có khúc cua gấp, chỗ nọ có suối. Nó không nói bạn sẽ ngã hay không ngã. Nó không phán bạn sẽ đến đích hay bỏ cuộc. Nó chỉ mô tả địa hình — để bạn chuẩn bị đúng, đi đúng lúc, chọn đúng cách.

Lá số của anh Long không có gì gọi là "số cô độc" hay "mệnh không duyên hôn nhân." Cung Phu Thê bị xung phá không có nghĩa anh sẽ không lấy được vợ — nó có nghĩa hành trình đến hôn nhân của anh sẽ không thẳng tắp, sẽ có lần tưởng được rồi lại hụt, sẽ cần thêm điều kiện mà người thường không cần.

Kình Đà giáp cung Phu Thê hay làm người ta chọn lầm ở lần đầu. Hoặc chọn đúng người nhưng sai thời điểm. Hoặc đúng người, đúng lúc, nhưng thiếu một điều kiện nhỏ nào đó mà cả hai không nhìn thấy.

Điều kiện đó, với anh Long, tôi đọc được khi nhìn sang cung Phúc Đức và cung Điền Trạch. Anh cần một môi trường ổn định hơn — có thể là chỗ ở riêng, có thể là công việc bớt xáo trộn — trước khi hôn nhân có thể thực sự bén rễ. Không phải điều kiện bất khả thi. Chỉ là chưa hội đủ.

Tử Vi không nói "không bao giờ." Nó nói "chưa phải lúc này" — và đó là hai điều khác nhau hoàn toàn.

Điều Tôi Nói Với Bà Chen

Bà vẫn nhìn tôi, tay đã ngừng gõ.

"Lá số anh Long không có vấn đề lớn," tôi nói. "Anh ấy là người tốt, sống được — điều đó thấy rõ trong lá số. Sự nghiệp đang vào giai đoạn quan trọng, nhiều khả năng năm nay hay sang năm có bước tiến."

"Còn chuyện lấy vợ?"

Tôi dừng lại một chút. Không phải vì không biết nói gì — mà vì muốn chọn đúng cách nói.

"Cung hôn nhân của anh cần thêm thời gian ổn định. Hai, ba năm nữa — khoảng từ 36 tuổi trở đi — địa hình thuận hơn. Lúc đó nếu anh gặp đúng người, mọi thứ sẽ vào chỗ tự nhiên hơn nhiều."

Bà Chen im lặng. Tôi không biết bà đang nghĩ gì — có thể bà thất vọng vì tôi không cho bà một câu trả lời rõ ràng hơn. Có thể bà muốn tôi nói "năm sau lấy vợ" hay "có quý nhân mai mối tháng Chín."

Nhưng sau một lúc, bà thở ra: "Vậy tôi đừng thúc nó nữa?"

"Thúc thêm chỉ làm anh ấy căng hơn thôi, bà ơi. Mà người đang căng thì khó mở lòng."

Bà gật đầu, chậm rãi. Lần đầu tiên kể từ khi ngồi xuống, đôi vai bà hơi thả xuống — chỉ một chút, nhưng đủ để thấy.


Điều Tôi Nghĩ Khi Đi Bộ Về Qua Phố Tsim Sha Tsui

Chiều hôm đó tôi đi bộ dọc theo phố Tsim Sha Tsui, ngang qua mấy tiệm đồng hồ và hàng chục du khách đang chụp hình với cảng Victoria đằng xa. Tôi nghĩ đến bà Chen, và đến anh Long — người mà tôi chưa bao giờ gặp mặt nhưng đã đọc qua lá số.

Người làm nghề luận số dễ rơi vào một cái bẫy: nghĩ rằng mình đang cầm cán cân số phận của người khác. Phán câu này, người ta tin. Phán câu kia, người ta sợ. Quyền lực nhỏ đó, nếu không cẩn thận, sẽ làm mình quên mất điều cơ bản nhất.

Lá số không phải bản án. Và người luận số không phải quan tòa.

Tôi không biết anh Long sẽ lấy vợ năm nào, lấy người như thế nào, hôn nhân có bền không. Không ai biết được tất cả. Tử Vi Đẩu Số cho tôi một lăng kính để nhìn vào địa hình của một cuộc đời — những chỗ dốc, những khúc cua, những đoạn bằng phẳng phía trước. Nhiệm vụ của tôi là đọc địa hình đó thật trung thực, rồi nói lại cho người ngồi trước mặt mình — không thêm màu sắc để họ sợ hơn, không tô vẽ để họ an lòng giả tạo.

Sự thật nhẹ nhàng hơn nỗi lo âu rất nhiều. Bà Chen lo đến mức tay gõ liên tục lên bàn — nhưng thực ra, điều đang xảy ra với con trai bà không phải bi kịch. Chỉ là thời chưa đến. Chỉ là địa hình đang dốc, và cần đi chậm hơn một chút.

Mệnh lý mở hướng, không đóng cửa. Nếu đọc xong một lá số mà người ngồi trước mặt mình trở nên nhẹ hơn — dù chỉ một chút — thì buổi luận số hôm đó không uổng.

Tôi nghĩ bà Chen hôm nay nhẹ hơn một chút. Tôi hy vọng vậy.


Đẩu Nam