Lá Số Tử Vi Của Tử Tội Trần Đình Yên
Hắn ngồi trong phòng thẩm vấn, tay khoanh trước ngực, miệng vẫn cười.
Tôi xem lại đoạn băng đó nhiều lần. Không phải vì công việc bắt buộc, mà vì tôi không thể hiểu nổi nụ cười đó từ đâu ra. Trần Đình Yên, ba mươi bảy tuổi, đã thừa nhận năm mạng người. Không hối hận, không run rẩy, không thậm chí buồn phiền. Cái cách hắn ngồi đó — lưng thẳng, ánh mắt bình thản như người đang chờ xe buýt — ám ảnh tôi lâu hơn bất kỳ chi tiết nào trong hồ sơ vụ án.
Người bạn làm báo chuyển cho tôi ngày sinh của hắn. Anh nói: "Mày đọc số xem có giải thích được gì không."
Tôi không chắc tôi muốn đọc. Nhưng cuối cùng tôi vẫn ngồi xuống, mở tờ giấy ra.
Lá Số Nói Gì Về Hắn
Cung Mệnh của Trần Đình Yên an tại Tuất, cung Thổ, vô chính diệu — không có chính tinh tọa thủ. Nghe qua tưởng nhẹ nhàng, nhưng nhìn kỹ hơn thì không phải vậy.
Thất Sát từ đối cung Thìn chiếu thẳng sang. Thất Sát vốn là sao cô độc, lạnh lùng, hành động không do dự. Một mình đã đủ nặng. Đằng này lại có Kình Dương thủ Mệnh, Đà La đóng Thiên Di — hai hung tinh kẹp lấy đường đi lối lại của một đời người. Trong lý số, người ta gọi đây là Dương Đà giáp Mệnh, cách cục của người dễ bị lôi kéo vào những chuyện bạo lực, tranh chấp, đổ máu — hoặc chủ động gây ra chúng.
Thiên Lương, vốn là sao của lương tâm, của sự điều tiết, của khả năng biết dừng lại — bị Triệt hãm tại Sửu, nằm im không phát huy được tác dụng. Cứ như có người cắt đứt sợi dây nối hắn với phần người bình thường nhất.
Tôi đặt bút xuống, nhìn lại.
Cấu hình này không hiếm. Tôi đã gặp những lá số tương tự — người đàn ông ở Đà Nẵng làm bảo vệ, sống lặng lẽ, nuôi con một mình. Một người phụ nữ ở Cần Thơ, cung Mệnh tương tự, cả đời chỉ lo chuyện ruộng đồng, chưa một lần gây sự với hàng xóm. Cùng cấu hình sao, hai con người hoàn toàn khác nhau.
Vậy điều gì tách biệt họ với Trần Đình Yên?
Số Trời Hay Lựa Chọn Của Người
Tử Vi không bao giờ nói thẳng: "Người này sẽ giết người." Không có sao nào tên là Sát Nhân. Không có cung nào ghi chú hung ác.
Điều lá số phác thảo chỉ là địa hình của một đời người — chỗ nào dốc, chỗ nào trơn, chỗ nào có vực thẳm bên cạnh đường đi. Nhưng ai đi trên địa hình đó, đi nhanh hay đi chậm, có dừng lại hay không — đó là việc của người, không phải của sao.
Trần Đình Yên lớn lên trong hoàn cảnh mà nhiều tài liệu mô tả là thiếu kiểm soát từ nhỏ, va chạm sớm với môi trường bạo lực. Tiểu hạn năm hai mươi hai tuổi của hắn — năm đầu tiên hắn phạm tội — rơi đúng vào cung có Hỏa Tinh và Linh Tinh hội tụ với Thất Sát. Hung tinh gặp hung hạn, như đổ dầu vào lửa đang âm ỉ.
Lá số là cái bản đồ. Còn người ta quyết định bước chân theo hướng nào — đó là chuyện khác.
Tôi đã ngồi với rất nhiều người mang lá số nặng. Một anh ở Hải Phòng, Mệnh cũng Kình Dương thủ, cũng có Thất Sát chiếu — anh làm thợ hàn, tính nóng nhưng hiền, mỗi khi tức quá thì ra sân đập bao cát. Anh biết mình có vấn đề với cơn giận, anh tìm cách thoát ra khác. Trần Đình Yên thì không — hoặc không ai chỉ cho hắn lối thoát đó.
Ranh giới giữa số và ý chí mỏng đến mức đáng sợ. Không phải vì số quyết định tất cả, mà vì hoàn cảnh đúng thời điểm đúng có thể kéo một người qua cái ranh giới mà họ không ngờ mình sẽ vượt.
Điều Lá Số Không Nói Được
Khi tôi đọc lá số Trần Đình Yên, tôi chỉ nhìn thấy hắn.
Tôi không nhìn thấy những người kia.
Họ cũng có lá số. Họ cũng sinh ra trong một ngày cụ thể, một giờ cụ thể, cũng có cung Mệnh, cung Quan, cung Phúc Đức của riêng họ. Lá số của họ không hề kém phần phức tạp. Nhưng tôi không có trong tay những con số đó, và ngay cả khi có, tôi không chắc mình muốn đọc — vì tôi biết tôi sẽ không đọc được điều quan trọng nhất: nỗi đau của một con người đã bị xóa khỏi thế giới này trước khi họ kịp làm xong những điều họ muốn làm.
Đây là giới hạn của người đọc số, của tôi, của bất kỳ ai ngồi cầm lá số trong tay và tưởng mình đang nhìn thấy cả một đời người.
Tử Vi có thể cho tôi thấy địa hình. Nhưng nó không cho tôi thấy những gì đang diễn ra bên trong — nỗi cô đơn tích tụ hai mươi năm, một buổi chiều đi sai đường, một người quen sai lúc. Và nó càng không thể nói với tôi về phẩm giá của những người đã mất — những người chỉ xuất hiện trong hồ sơ vụ án như những cái tên, những con số tuổi tác, những mô tả lạnh lùng của biên bản pháp y.
Người bạn làm báo hỏi tôi: "Đọc xong, mày nghĩ gì?"
Tôi mất một lúc mới trả lời được.
"Tôi nghĩ lá số chỉ là lá số. Còn con người thì nặng hơn lá số rất nhiều."
Anh im lặng đầu dây bên kia.
Tôi đặt bút xuống, nhìn lá số Trần Đình Yên lần cuối.
Những con số, những cung vị, những sao tinh xếp thành hàng thành lối — tất cả vẫn ở đó, gọn gàng, lạnh lùng theo cách riêng của chúng. Không có gì trên tờ giấy này giải thích được nụ cười đó trong phòng thẩm vấn. Không có sao nào tên là không biết mình đã làm gì. Không có cung nào ghi chú đã xóa đi phần người trong bản thân lúc nào không hay.
Tôi gấp tờ giấy lại.
Không phán xét. Chỉ lặng im.
Ngọc Tinh