Nếu không nhờ Thần Khê Định Số, tôi đã bị "lỡ tầu"
Bà Chen gõ bàn ba cái, nói: "Thầy xem lại đi, tôi không thể lỡ chuyến này."
Phòng nhỏ trên tầng ba, góc phố Sheung Wan. Ngoài cửa sổ, Hồng Kông đang vào buổi chiều tháng Chín, tiếng xe điện leng keng vọng lên mờ mờ như từ đời nào. Bà ngồi thẳng lưng, tay đặt lên mặt bàn gỗ, mười ngón móng sơn đỏ, nhưng đầu ngón cái thì đang miết đi miết lại lên nhau — cái cử chỉ mà người ta làm khi cố giấu bồn chồn.
Bà Chen, 52 tuổi. Kinh doanh bất động sản, gốc Quảng Đông, định cư Hồng Kông ba mươi năm. Hợp đồng đầu tư bên Ma Cao đang chờ chữ ký. Hạn chót: còn đúng ba ngày.
Cung Tài và ngôi sao nằm im
Tôi đã mở lá số của bà từ trước khi bà đến. Cung Tài Bạch của bà không thiếu sao sáng — Vũ Khúc, Thiên Tướng đồng cung, chính diện mà nhìn vào thì không có gì để ngại. Đúng là một lá số của người quen làm việc với tiền lớn, tay không ngại ký tên vào những con số nhiều chữ số.
Tôi đã gần như nói ngay điều đó.
Nhưng có một ngôi sao ngồi im lìm ở một góc khuất mà tôi chưa kịp hỏi đến. Nằm trong cung Tài, ẩn phía sau hai ngôi sao lớn kia như người đứng sau tấm rèm — Thần Khê.
Thần Khê không ồn ào. Đó là sao của những thứ bị bỏ quên, bị bỏ lại, bị bỏ sót. Nó không cản bước người ta, nhưng nó hay nhắc đến những cái "suýt nữa" mà người ta không ngờ tới.
Tôi nhìn lại. Nhìn sang cung Thiên Di.
Tam hợp chiếu và cái bẫy của chuyến đi
Cung Thiên Di của bà năm đó đang chịu một thế tam hợp chiếu — tưởng là mạnh, tưởng là thuận. Nhưng khi nhìn kỹ, Triệt án ngữ ngay trong đường tam hợp đó. Như con đường trông rộng mà giữa chừng có hố.
Thần Khê từ cung Tài chiếu thẳng sang Thiên Di — hai cung, hai tín hiệu, cùng nói một điều: chuyến đi này có gì đó chưa thông.
Không phải bà không đến được Ma Cao. Không phải tai nạn, không phải bệnh tật. Chỉ là — cái đích bà đang nhắm tới, có thứ gì đó chưa sẵn sàng cho bà. Và Thần Khê đứng đó, không nói thành lời, chỉ đứng đó.
Tôi ngồi yên thêm một lúc.
Bà Chen nhìn tôi: "Thầy thấy gì vậy?"
"Bà cho tôi hỏi — hợp đồng bên Ma Cao, bà đã đọc kỹ chưa? Toàn bộ các điều khoản?"
Bà khẽ cau mày: "Luật sư tôi xem rồi."
"Luật sư xem, không phải bà xem."
Thói quen của kẻ chỉ nhìn chỗ sáng
Tôi phải thành thật mà nói: tôi gần như bỏ qua cái cung đó.
Trong nghề luận số, có một thói quen rất nguy hiểm mà ai cũng mắc phải, kể cả người đã làm lâu năm — thói quen nhìn vào cung sáng, bỏ cung mờ. Cung có sao tốt, có cấu cục rõ ràng, người luận sẽ tự nhiên đổ sự chú ý vào đó. Còn cung nào nhạt, ít sao, không có cấu cục nổi bật — thường bị lướt qua với một câu vài chữ cho có.
Cụ Lê Quý Đôn đã nhắc điều này, không phải trong sách Tử Vi mà trong lối trị học: "Xét vật phải xét chỗ người ta không xét." Tôi nghĩ câu đó đúng với mệnh lý không kém gì với học thuật. Chỗ người luận không nhìn tới — đó mới là chỗ hay giấu điều quan trọng nhất.
Hôm đó, nếu tôi chỉ nhìn vào Vũ Khúc Thiên Tướng mà kết luận "tốt, ký đi", thì bà Chen sẽ lên phà sang Ma Cao ngay ngày hôm sau.
Và câu chuyện sẽ kết thúc khác đi.
Bà Chen quyết định khác đi
Tôi không nói với bà rằng "hợp đồng này có vấn đề". Tôi không biết vấn đề là gì, mệnh lý không làm thay cho luật sư. Tôi chỉ nói: "Lá số cho thấy thời điểm này không phải lúc tốt nhất để ký kết. Nếu được, bà dời lại một tuần, và trong thời gian đó, bà tự đọc lại hợp đồng — không phải để cho người khác đọc giúp."
Bà nhìn tôi một lúc. Không phải cái nhìn của người tin ngay, mà là cái nhìn của người đang tính toán xem có đáng để nghe không.
Rồi bà hỏi: "Thầy chắc chắn không?"
Tôi lắc đầu: "Tôi không bao giờ chắc chắn. Tôi chỉ thấy có dấu hiệu đáng để bà cẩn thận thêm một chút."
Bà gõ bàn thêm một cái, rồi đứng dậy.
Cuộc gọi mười ngày sau
Mười ngày sau, điện thoại reo. Bà Chen.
"Thầy ơi — điều khoản thanh lý tài sản trong hợp đồng có một câu bị dịch sai từ tiếng Bồ Đào Nha sang tiếng Anh. Nếu tôi ký vào ngày đó, bên kia có thể đơn phương rút lui mà không hoàn vốn."
Tôi không nói gì.
"Luật sư của tôi cũng không bắt được. Chính tôi ngồi đọc lại mới thấy."
Điện thoại yên lặng thêm vài giây. Bà nói nhỏ hơn: "Cảm ơn thầy."
Tôi đặt máy xuống, ngồi lặng một lúc.
Không phải vì vui. Mà vì nghĩ đến cái khoảng khắc tôi suýt lướt qua cung Tài mà không hỏi Thần Khê. Chỉ một cái lướt tay — và bà Chen sẽ mất một khoản tiền lớn, mà không hiểu vì sao.
Điều tôi chiêm nghiệm sau buổi đó
Người luận số không có nhiệm vụ đoán đúng tất cả. Nhưng có một điều không thể bỏ sót: không được để thân chủ đi vào chỗ nguy mà mình đã thấy dấu hiệu, chỉ vì mình không chịu nhìn kỹ.
Thần Khê không phải sao lớn. Nó không đứng đầu bảng trong bất kỳ giáo trình Tử Vi nào. Nó không có vẻ hào nhoáng của Tử Phủ Vũ Tướng. Nhưng đúng lúc đúng chỗ, nó nói một điều mà không sao nào khác nói được: "Hãy nhìn lại. Có gì đó đang nằm im chờ bạn bỏ qua."
Tôi nghĩ, trách nhiệm của người cầm lá số không nằm ở chỗ nói những lời hay. Không phải ở chỗ đoán năm sinh tháng đẻ cho khách trầm trồ. Mà là ở một việc rất nhỏ, rất thầm lặng: không bỏ sót cung mờ.
Vì đời người không chỉ bị thay đổi bởi những chuyện to lớn. Đôi khi chỉ một điều khoản bị dịch sai, một chuyến phà đi sớm một tuần — và mọi thứ đã khác rồi.
Tâm Kính
Hồng Kông, tháng Chín