1001 chuyện tử vi: Ông Diệm, ông Nhu có thể tự cải số nếu chính mình biết rành tử vi

Đêm trước cuộc đảo chính 1963, có người nói ông Diệm ngồi lần tràng hạt trong dinh.

Tôi không biết câu chuyện đó có đúng hoàn toàn không. Nhưng mỗi lần nghĩ đến cảnh ấy — một người đàn ông ngồi trong bóng tối, ngón tay lần từng hạt — tôi cứ nghĩ mãi một điều: ông đang cầu nguyện, hay ông đang chờ?

Và nếu đêm đó, thay vì tràng hạt, trên bàn có một lá số tử vi — lá số của chính ông — thì câu chuyện có đổi khác không?


Cảnh dinh Độc Lập đêm định mệnh

Ông Nhu, người ta kể, vẫn còn tính kế trong phòng riêng. Ông tin vào trí tuệ của mình. Ông tin vào nước cờ phản đảo chính mà ông đã sắp sẵn. Hai anh em, mỗi người một kiểu chờ đợi, không ai ngủ được, nhưng cũng không ai thật sự nhìn vào thực tại đang ập đến.

Không ai xem số mình.

Hoặc nếu có xem, thì cũng không ai chịu nghe.

Tôi không có lá số gốc của hai ông với giờ sinh xác thực hoàn toàn — tử vi mà thiếu giờ sinh thì như cái bản đồ thiếu phương Bắc. Nhưng với những thông tin sinh năm đã biết, kết hợp với những gì lịch sử để lại, người xem số nghiêm túc vẫn có thể đọc được đường nét lớn. Và đường nét lớn đó, nói thật, không tươi sáng gì cho năm Quý Mão 1963.


Lá số nói gì về năm định mệnh ấy

Ông Diệm sinh năm Canh Tý. Người tuổi Tý vào đại hạn cuối đời thường gặp cung Quan Lộc bị kẹp giữa các sao hung — Kình Dương, Đà La — cái mà giới tử vi gọi là thế "lưỡng đao giáp mệnh." Quyền lực đạt đến đỉnh rồi quay ngược, không phải từ từ mà đột ngột, như dao bổ.

Đại hạn năm 1963 rơi vào giai đoạn mà bất kỳ người xem số nghiêm túc nào cũng phải nhíu mày. Khi cung Thiên Di — cung đi xa, thay đổi, lưu lạc — gặp sao Tang Môn, Bạch Hổ trong tiểu hạn, đó là tín hiệu của biến cố bạo liệt liên quan đến thân xác. Không phải ốm. Không phải mất chức thông thường. Là cái gì đó dữ dội hơn.

Ông Nhu sinh năm Ất Sửu. Cung Mệnh người tuổi Sửu vào năm ấy đang đi qua vùng Tuyệt địa của vòng Trường Sinh. Tuyệt không phải tuyệt vọng — mà là đứt đoạn, chấm dứt một chu kỳ. Kết hợp thêm Hóa Kỵ lạc vào cung Phúc Đức, thì ngay cả phước lành cuối cùng cũng bị chắn lại.

Tử vi không phán xét người tốt hay xấu. Nó chỉ nói: cái này đến rồi, bạn chuẩn bị chưa?

Hai lá số, hai cách khác nhau, nhưng đều chỉ về cùng một mùa — mùa mà người xem số kinh nghiệm sẽ nói thẳng: "Năm này phải tránh, phải lánh, phải nhường."


Nếu biết tử vi, họ đã làm khác

Đây là điều tôi muốn nói nhất.

Tử vi không phải để ngồi đó mà biết mình chết rồi buông tay. Tử vi là để chọn thời điểm khác đi.

Cải số — cải vận — không phải chuyện huyền bí. Nó là: khi số xấu đến, ta không đứng ở chỗ nó ập vào.

Một người kinh doanh ở Đài Loan, nếu xem số thấy năm đó cung Tài gặp Hỏa Linh, Kiếp Sát — người xem số giỏi sẽ nói: "Năm này đừng ký hợp đồng lớn, thu về, giữ vốn, chờ qua hạn." Không phải số xấu thì chết. Là số xấu thì tránh.

Hai ông Diệm, ông Nhu, nếu thật sự hiểu lá số mình — và thật sự tin vào nó — có lẽ đã có một chọn lựa khác từ sớm hơn nhiều. Không phải năm 1963 mới xử lý. Là năm 1961, 1962 đã phải nhìn vào.

Rút lui có kiểm soát — sang Pháp, sang Vatican, bất cứ đâu — không phải thua. Là dùng số.

Những người xem số lâu năm đều biết câu này: "Biết hung mà tránh, đó là phúc. Biết hung mà cứ lao vào, đó là tai."

Ông Nhu tin vào kế hoạch của mình đến phút cuối. Ông Diệm tin vào quân đội trung thành đến khi nghe tiếng súng. Cả hai đều không có thói quen — hay không có ai bên cạnh — nhắc rằng: lúc này phải lùi, không phải cố.

Tôi không nói tử vi có thể cứu được một cuộc đảo chính. Nhưng tử vi có thể nhắc người ta: đừng còn ở đó nữa khi sóng dữ ập vào.


Chiêm nghiệm của người xem số

Tôi xem số cho người khác đã nhiều năm. Điều khó nhất không phải đọc lá số — mà là nói xấu cho người ta nghe.

Không phải vì họ không tin tử vi. Mà vì họ tin chính mình hơn.

Có người mang lá số đến, tôi nói: "Hạn này đừng mở rộng, co lại đi." Họ gật đầu ra về, ba tháng sau gọi lại: "Chị ơi, em vừa ký hợp đồng lớn rồi, lần này chắc ăn lắm." Rồi sáu tháng sau nữa, im lặng. Không gọi nữa.

Không phải số sai. Là họ nghe mà không chịu tin.

Tử vi không phải định mệnh luận. Nó là tấm bản đồ — bản đồ có vẽ con đường nguy hiểm rõ ràng. Nhưng bạn vẫn là người cầm tay lái.

Hai ông Diệm, ông Nhu — tôi không dám luận về họ như luận về thân chủ. Họ là nhân vật lịch sử, cuộc đời họ đã thành sử sách, không ai thay đổi được nữa. Nhưng mỗi khi nhớ đến cảnh đêm mùng 1 tháng 11 năm ấy — một người lần tràng hạt, một người tính kế — tôi thấy rõ một điều:

Không phải số có cứu được họ không.

Mà là — họ có chịu nghe số không.


Ngọc Tinh