Người ta muốn tôi ra ứng cử

Ông H. đặt tờ danh thiếp xuống bàn, nói: "Họ muốn tôi ra ứng cử."

Tờ danh thiếp nằm giữa hai tách trà Thiết Quan Âm. Phòng trà ở tầng ba của một tòa nhà cũ trên đường Des Voeux, Hồng Kông — loại phòng mà khách quen gọi trước, chủ không cần menu. Bên ngoài cửa sổ, tàu điện leng keng đi qua, nhưng trong phòng yên tĩnh đến mức tôi nghe rõ tiếng ông đặt chén.

Ông H. — Nguyễn Văn Huyền, năm nay ngoài năm mươi, người gốc Hà Nội lên Hồng Kông từ những năm chín mươi, làm ăn trong lĩnh vực logistics — không có vẻ mặt của người vừa nhận được tin vui. Không cười, không nhíu mày. Ông nhìn tờ danh thiếp như nhìn một thứ ai đó để quên trên bàn mình.

"Họ nói anh đủ uy tín," tôi nói.

"Họ nói nhiều thứ lắm." Ông với tay rót thêm trà. "Anh xem số cho tôi đi. Anh thấy gì thì nói thật."


Lá số trước khi tôi nói gì

Tôi đã xem lá số của ông H. từ trước buổi gặp — ông gửi giờ sinh qua tin nhắn tuần trước, không giải thích lý do. Giờ thì tôi hiểu ông đã biết cuộc gặp này sẽ xảy ra.

Mệnh cung của ông H. có Tử Phủ đồng cung, miếu địa. Sao sáng, vị trí đẹp — ai nhìn vào cũng gật đầu. Nhưng tôi ngồi yên lâu hơn mức bình thường, vì có điều gì đó cứ kéo mắt tôi đi chỗ khác.

Mệnh cung không có Tả Phụ, không có Hữu Bật.

Hai ngôi sao này — người ta hay gọi vắn là Tả Hữu — không phải chỉ là "quý nhân phò trợ" theo nghĩa thông thường. Trong Tử Vi Đẩu Số, Tả Hữu là biểu tượng của khả năng quy tụ người, cái lực hút khiến kẻ tài năng chịu đứng sau lưng mình. Thiếu Tả Hữu ở Mệnh không có nghĩa là ông cô đơn — ông H. rõ ràng có nhiều mối quan hệ. Nhưng nó nói rằng ông không phải người mà người khác tự nguyện đặt cược số phận vào.

Chính trị — dù ở cấp độ nào — đòi hỏi chính xác điều đó.

Rồi tôi nhìn sang Quan lộc cung. Cung này quản sự nghiệp, công danh, vị thế trong xã hội. Triệt lộ nằm ngay đó. Không phải Hóa Kỵ, không phải Không Kiếp — Triệt lộ là thứ khác hẳn. Nó không phá, nó chặn. Như con đường đang đi tự nhiên có bức tường mọc lên giữa, không phải vì kẻ thù mà vì địa hình.

Triệt ở Quan lộc không nói người ta không làm được việc. Nó nói: có những ngưỡng nhất định, leo đến đó thì thôi.

Chính trị cần gì — số ông H. có không

Tôi không nói ngay. Ông H. đã rót xong tuần trà thứ hai, mắt vẫn nhìn ra cửa sổ.

Những người làm chính trị thành công mà tôi từng xem số — dù là doanh nhân chuyển sang nghị trường, dù là người từ phong trào cộng đồng leo lên — họ thường có một trong hai thứ trong lá số: hoặc cục Quyền Lộc vững chắc ở Mệnh Quan, hoặc Tả Hữu hội chiếu đủ để tạo thế "chúng quy". Hai thứ đó như hai chân của một người đứng trên sân khấu lớn: thiếu một thì đứng được, thiếu cả hai thì gió thổi nhẹ cũng nghiêng.

Ông H. có Hóa Quyền — nhưng ở cung khác, không phải Quan lộc. Lực của ông là lực điều phối, lực thực thi trong phạm vi được giao. Ông giỏi vận hành một hệ thống có sẵn, giỏi làm cho cỗ máy chạy trơn. Logistics hai mươi năm rèn ông đúng theo đó — ông biết ai làm gì, ai cần gì, luồng nào tắc thì thông chỗ nào.

Nhưng người đứng đầu một cuộc bầu cử cần thứ khác. Cần cái gì đó mà lá số gọi là khí, cái lực khiến đám đông nghe tên đã muốn đi theo. Tử Phủ ở Mệnh đẹp, nhưng không có Tả Hữu thì đẹp một mình.

"Anh thấy gì?" — ông hỏi, không quay đầu lại.

"Tôi thấy anh hợp làm phó hơn làm thủ."

Ông im lặng một lúc. Rồi: "Họ cũng cần người đứng sau."

"Vậy thì anh đang hỏi tôi làm gì?"

Lần này ông mới quay lại, hơi cười. "Hỏi cho chắc."


Những trường hợp tôi đã thấy

Tôi không phải lần đầu ngồi với người có lá số kiểu này.

Cách đây vài năm, ở Đài Bắc, tôi xem số cho một người — ông chủ công ty gia đình thế hệ thứ hai, cũng được vận động ra hội đồng địa phương. Mệnh cung sáng, Quan lộc có Triệt. Ông đó quyết định ra tranh cử. Được bầu vào, nhưng suốt nhiệm kỳ liên tục vướng vào những chuyện không tên không tuổi — không phải scandal lớn, chỉ là mọi thứ cứ trúc trắc, không có gì thực sự hoàn thành. Nhiệm kỳ kết thúc, ông không ra nữa, quay về với công ty, và ba năm sau công ty phát triển gấp đôi.

Ông ấy nói với tôi sau đó: "Tôi ngồi ghế đó mà cứ như ngồi nhầm chỗ."

Đó là cảm giác Triệt ở Quan lộc tạo ra — không phải thất bại ầm ĩ, chỉ là một sự lạc điệu âm ỉ suốt quá trình.

Ông H. khác một chút — ông có Tử Phủ vững hơn, có thể chịu đựng lâu hơn. Nhưng cái lạc điệu đó vẫn sẽ ở đó. Câu hỏi không phải "anh có làm được không" — câu hỏi là "anh có muốn dùng mười năm để chiến đấu với thứ số đã không thiết kế cho anh không".

Số không phải bản án. Nhưng số nói rõ địa hình — ai đi ngược dốc không phải vì dũng cảm mà vì không đọc bản đồ thì lại là chuyện khác.

Khi ông H. đứng dậy

Trà nguội. Đường phố bên dưới đã đổi ca — tiếng động khác, nhịp khác.

Ông H. cầm tờ danh thiếp lên, nhìn một lúc, rồi bỏ vào túi áo. Không phải ném đi, không phải giữ lại hào hứng. Chỉ là cất đi như cất một việc chưa quyết.

Ông khoác áo, nói trước khi ra cửa:

"Có khi làm cố vấn cho họ cũng được."

Tôi không trả lời. Không cần trả lời.

Bởi vì đó chính xác là điều lá số đã nói — không phải bằng ngôn ngữ của tôi, mà bằng ngôn ngữ của chính ông, sau một buổi chiều ngồi uống trà và nghĩ.


Số của ông H. không cấm ông làm chính trị. Không có lá số nào làm được chuyện đó. Nhưng số nói rõ: ông là người đứng sau làm cho cỗ máy chạy, không phải người đứng trước để đám đông nhìn vào. Cố vấn, điều phối, kiến thiết hậu trường — đó là địa hình ông đi vững. Leo lên mũi thuyền đứng một mình trước sóng, ông sẽ không ngã, nhưng ông sẽ mỏi.

Hiểu mình không phải là từ bỏ. Là biết đặt sức vào đúng chỗ.

— Tử Nguyên