Phải xác định gốc đại hạn 10 năm

Ông Chen gõ bàn, hỏi thẳng: "Vậy tôi đang đi hạn cung nào?"

Không phải gõ nhẹ. Là gõ kiểu người đã ngồi đợi câu trả lời này từ lâu lắm rồi, bây giờ không muốn vòng vo thêm nữa.

Phòng trà nằm ở tầng ba của một con phố nhỏ gần Diên Bình Bắc Lộ, Đài Bắc. Loại phòng trà cũ mà chủ nhân cố tình giữ lại vài thứ xộc xệch — cái kệ gỗ bong tróc sơn, tấm màn che cửa sổ đã ngả vàng — vì sợ sửa sang lại sẽ mất đi thứ gì đó không đặt tên được. Ông Chen Kuo-ming, sáu mươi ba tuổi, chủ một xưởng sản xuất linh kiện điện tử gia đình ở Tân Bắc, ngồi đối diện với người bạn cũ học cùng thời trẻ. Người bạn đó hôm nay mang theo hai lá số.

Hai lá số của cùng một người. Hai cách tính đại hạn.

Chuyện ông Chen đang cân nhắc không nhỏ: mở rộng xưởng thêm một phân xưởng nữa, thuê thêm đất ở Đào Viên, ký hợp đồng dài hạn với đối tác bên Nhật. Tiền đã chuẩn bị. Hồ sơ đã xong. Chỉ còn chờ ông gật đầu.

Nhưng ông không gật. Ngồi đây gần hai tiếng, uống gần hết ấm trà Đông Đỉnh, mà tay vẫn chưa ký.

Người bạn lật hai tờ giấy ra bàn. Một tờ tính đại hạn khởi từ cung Mệnh — theo đó ông Chen hiện đang đi hạn Thiên Di, cung của dịch chuyển, mở mang, thuận cho việc đầu tư ra ngoài. Tờ kia tính theo dị bản, khởi từ cung Huynh Đệ — theo cách này, ông đang ở hạn Tài Bạch, nhưng là cung Tài Bạch với bộ sao không mấy dễ chịu trong giai đoạn này.

Hai lá số. Hai câu trả lời hoàn toàn trái chiều nhau.

Cho nên ông gõ bàn, hỏi thẳng.


Gốc đại hạn — điều ít ai nghi ngờ

Nếu bạn học Tử Vi Đẩu Số từ một cuốn sách bất kỳ, gần như chắc chắn bạn được dạy rằng đại hạn khởi từ cung Mệnh. Nam thuận nữ nghịch. Mỗi cung là một vận 10 năm. Tính tuổi tiểu hạn, cộng lùi hay cộng tới, rồi xác định mình đang đứng ở đâu trên vòng tròn mười hai cung đó.

Đơn giản. Nhất quán. Và đại đa số người học đều không một lần đặt câu hỏi lại.

Không phải vì họ lười. Mà vì cách này đã được dùng từ lâu, đã có người đoán trúng với nó, đã trở thành một loại mặc định ngầm mà ai cũng thừa nhận mà không cần kiểm chứng. Khi điều gì đó được tin đủ lâu bởi đủ nhiều người, nó ngừng có vẻ như một giả thuyết — nó bắt đầu có vẻ như sự thật.

Nhưng có một số tài liệu, không phải sách phổ thông, ghi lại cách tính khác: khởi đại hạn từ cung Huynh Đệ hoặc cung Phụ Mẫu, tùy theo nam hay nữ, thuận hay nghịch. Cách này không phải ai cũng biết. Và những người biết thì thường cũng chỉ biết mà không có đủ cơ sở để nói chắc cái nào đúng hơn cái nào.

Tôi thuộc nhóm đó — nhóm biết nhưng chưa chắc.


Lá số Dương Nữ Mậu Thìn

Có một trường hợp tôi không thể bỏ qua mỗi khi nghĩ đến chuyện này.

Người phụ nữ sinh ngày 20 tháng 3 năm Mậu Thìn, giờ Tý, Dương Nữ. Mất năm Canh Dần — tức là năm 1950, lúc 23 tuổi — vì lao phổi.

Khi lập lá số, nhìn vào các cung, đại hạn ở cung Phu Quân của bà rất xấu — bộ sao nặng nề, chỉ nhìn cũng đủ biết đây là một giai đoạn không thể lành lặn qua được. Vấn đề là: nếu tính đại hạn theo cách thông thường, khởi từ Mệnh, thì năm bà mất chưa rơi vào cung Phu Quân đó.

Nhưng nếu khởi từ cung Huynh Đệ — thì năm 22 tuổi của bà đã bước vào đúng hạn cung Phu Quân. Và năm sau, năm 23 tuổi, bà mất.

Khớp.

Không phải khớp kiểu may mắn. Là khớp theo nghĩa nếu dùng cách kia thì sai hoàn toàn, còn dùng cách này thì mọi thứ rơi vào đúng chỗ.

Tôi ngồi với lá số này một buổi chiều. Tính đi tính lại. Không tìm được lý do gì để bác bỏ dị bản.

Nhưng tôi cũng không dám vội kết luận.

Vì một lá số chưa đủ. Hai lá số cũng chưa đủ. Mệnh lý không phải toán học, không có phép thử nào chỉ cần một ví dụ là xong. Cần nhiều trường hợp. Cần đối chiếu liên tục. Cần những lá số có sự kiện rõ ràng, không thể diễn giải theo hai hướng. Và ngay cả khi đã có đủ số liệu đó rồi, vẫn phải cẩn thận với xu hướng tự nhiên của con người là chỉ nhớ những lần trúng mà quên những lần trật.

Tôi không có đủ các trường hợp đó. Chưa có.


Trách nhiệm của người cầm lá số

Quay lại phòng trà ở Diên Bình Bắc Lộ.

Người bạn của ông Chen nhìn hai tờ giấy, rồi nhìn ông. Nói chậm: "Tôi không thể cho anh một câu trả lời chắc chắn hôm nay."

Ông Chen không gõ bàn nữa. Ông ngồi im.

"Nếu anh đang đi hạn Thiên Di thì đây là lúc tốt để mở rộng. Nếu anh đang đi hạn Tài Bạch với bộ sao kia thì tôi sẽ khuyên anh chờ thêm hai năm."

"Vậy tôi phải làm gì?"

"Kể cho tôi nghe ba năm vừa rồi của anh."

Ông Chen nhìn ra cửa sổ. Phía dưới, đường Diên Bình Bắc Lộ đang vào buổi chiều muộn, xe máy và ô tô chen nhau ở ngã tư. Ông bắt đầu kể — xưởng mở rộng lần trước năm nào, lần đó suôn sẻ hay trục trặc, chuyện người con trai cả về tiếp quản hay không, hợp đồng nào vừa ký xong thuận lợi, hợp đồng nào đứt gãy giữa chừng.

Người bạn lắng nghe, ghi chép, đối chiếu với từng giai đoạn trên hai lá số.

Đó là cách duy nhất có thể làm khi không chắc gốc hạn nằm ở đâu: lấy thực tế đã xảy ra để kiểm tra ngược lại xem cung hạn nào khớp hơn. Không phải để đoán tương lai từ lý thuyết, mà để xác minh lý thuyết từ những gì đã thành sự thật.

Mất thêm một tiếng. Ấm trà thứ hai được gọi thêm.

Cuối cùng, hai người xác định được nhiều khả năng ông Chen đang ở hạn nào hơn. Không phải chắc chắn. Nhưng đủ để ông Chen quyết định.

Trách nhiệm của người xem số không phải là đưa ra một câu trả lời nghe có vẻ tự tin. Trách nhiệm là biết mình đang đứng ở đâu trong vùng chắc chắn và vùng không chắc chắn, và nói thật điều đó với người đang hỏi. Khi xác định sai gốc hạn mà vẫn đoán tiếp như không có chuyện gì — đó không phải là thiếu kiến thức, đó là thiếu lương tâm.

Giáo điều trong mệnh lý không phải là tin vào Tử Vi. Giáo điều là tin vào một phiên bản của Tử Vi mà không thèm kiểm tra lại.

Tôi không biết cách tính nào đúng hơn. Tôi biết mình chưa có đủ cơ sở để kết luận. Và tôi biết rằng mỗi lần ngồi xuống với một lá số, câu hỏi đầu tiên không phải là "cung Mệnh có sao gì" — mà là "tôi có đang đứng đúng chỗ chưa."


Bạn học Tử Vi bao lâu rồi? Đã bao giờ bạn ngồi lại, lấy những sự kiện đã xảy ra trong đời mình — không phải dự đoán, mà là chuyện đã qua — và kiểm tra xem đại hạn bạn đang tin có thực sự khớp không?

Hay bạn chỉ đang đi theo thói quen của người dạy bạn, người dạy người đó, và chuỗi thói quen đó chưa bao giờ bị ai hỏi lại?

Huyền Không