Sự sống, sự chết trên lá số tử vi

Bà Chen gõ tay lên mặt bàn, nhìn tôi: "Thầy nói thật đi, con trai tôi còn sống không?"

Căn phòng nhỏ ở tầng ba một tòa nhà cũ trên đường Dihua, Đài Bắc. Buổi chiều tháng Mười, ánh sáng lọt qua ô cửa sổ hẹp đổ thành một vệt vàng nghiêng trên mặt bàn gỗ. Bà ngồi thẳng lưng, tóc bạch kim búi gọn, hai tay đặt trên đùi — trừ một bàn tay cứ gõ nhịp đều đặn xuống mặt bàn, như đếm từng giây.

Con trai bà, Minh Hào, mất tích đã ba năm. Không tai nạn, không tin tức, không thi thể. Bà đã qua sở cảnh sát, qua cơ quan, qua một người quen làm thám tử tư. Rồi bà đến đây.

Tôi lật tờ lá số ra, không nói gì ngay.


Căn phòng và câu hỏi không có câu trả lời dễ

Minh Hào sinh năm Ất Sửu, giờ Tý. Ba mươi mốt tuổi khi mất tích. Bà Chen đã nhớ chính xác giờ sinh của con — loại ký ức mà chỉ người mẹ mới giữ được, như một vật quý cất trong ngăn kéo sâu nhất.

Tôi hỏi thêm vài chi tiết. Bà trả lời ngắn gọn, giọng không run, chỉ bàn tay vẫn gõ. Đó là dấu hiệu của người đã khóc hết nước mắt từ lâu, giờ chỉ còn lại sự kiên nhẫn cứng đờ.

"Anh ấy có gặp chuyện gì trước khi mất tích không? Chuyện làm ăn, hay chuyện cá nhân?"

Bà dừng gõ tay. "Nợ. Không nhiều. Nhưng có nợ."

Rồi bà lại gõ tiếp.


Lá số nói gì về sinh tử

Tôi nhìn vào cung Mệnh của Minh Hào. Tứ Sát hội đủ — Kình Đà La Hỏa Linh không hẹn mà gặp nhau trong một cung duy nhất, như bốn lưỡi dao chỉ vào một điểm. Cung Thân lưu niên năm anh mất tích — Tuổi Nhâm Thìn — lại gặp thêm Tuần Triệt đóng chặt.

Cung Phúc Đức có Địa Kiếp ngự, phá tan phần căn cơ bên trong. Người có cách này thường mang trong mình một loại bất an không tên — không dữ dội ra ngoài, nhưng âm ỉ và dai dẳng, đủ để một ngày nào đó làm họ đi theo một hướng mà không ai đoán trước được.

Lá số không phải bản án. Nhưng đôi khi nó là bản đồ của một vùng nguy hiểm mà đương số đang đi qua — và bản đồ ấy đã vẽ sẵn những chỗ dốc cao, vực sâu.

Trong nhiều năm xem số, tôi đã thấy hơn hai chục lá số có cấu trúc tương tự. Không phải tất cả đều dẫn đến điều tệ nhất. Có người vượt qua, sẹo sâu nhưng còn sống. Có người biến mất theo nghĩa bóng — bỏ gia đình, đổi tên, sống một cuộc đời khác ở một nơi khác. Và có người thật sự không còn nữa.

Lá số của Minh Hào nằm ở đâu trong ba khả năng đó — tôi không thể nói chắc.


Ranh giới giữa đoán và dám nói thật

Tôi đã sai hai lần. Tôi nhớ cả hai.

Lần đầu, một người cha ở Cao Hùng mang lá số con gái đến. Cô mất tích sau một chuyến đi Đông Nam Á. Lá số xấu, tôi thấy rõ. Nhưng tôi nói: "Cô ấy có thể đang ở đâu đó, hãy chờ thêm." Tôi không dám. Sáu tháng sau, gia đình nhận được tin từ Thái Lan. Người cha gọi điện cho tôi, không trách, chỉ nói: "Giá thầy nói thật lúc đó, tôi đã chuẩn bị khác đi."

Lần thứ hai, tôi đi theo hướng ngược lại. Một phụ nữ trẻ ở Tân Trúc, chồng mất tích sau vụ lũ. Lá số u ám, tôi nói thẳng: "Tôi lo ngại cho anh ấy." Cô ôm mặt khóc. Hai tuần sau, chồng cô được tìm thấy — sống, đang điều trị ở bệnh viện một huyện xa. Lá số tôi đọc không sai về cái nguy, nhưng sai về cái kết. Tôi đã làm cô ấy chịu đựng hai tuần địa ngục không cần thiết.

Một lần tôi đúng, và đó là lần đau lòng nhất.

Người đàn ông trung niên, buôn bán ở Taichung, anh trai mất tích sau một vụ tranh chấp đất đai. Lá số anh trai — Mệnh hãm địa, Thất Sát gặp Linh Tinh, Đại Hạn lưu niên đều xấu. Tôi nói rõ những gì tôi thấy, không bao bọc. Người đàn ông ngồi im một lúc rất lâu, rồi gật đầu: "Tôi hiểu rồi. Cảm ơn thầy." Anh đứng dậy, cúi chào, ra về. Ba tháng sau, người ta tìm thấy thi thể anh trai ở một con suối cách thành phố hai mươi cây số.

Đúng mà tôi không vui. Đúng mà tôi không tự hào. Đêm hôm nhận được tin, tôi ngồi nhìn lá số đó một lần nữa và tự hỏi mình đã làm đúng hay không — không phải về kỹ thuật, mà về con người.

Người cầm lá số của người khác không phải chỉ cầm một tờ giấy. Họ cầm một phần kỳ vọng, một phần nỗi sợ, và đôi khi — cả một phần cuộc đời người ta còn lại.

Trách nhiệm đó không có trong bất kỳ cuốn sách Tử Vi nào.


Điều Tử Vi không thể làm thay con người

Tôi gấp lá số lại. Bà Chen vẫn nhìn tôi.

"Thưa bà," tôi bắt đầu, chọn từng chữ, "lá số của anh Minh Hào cho thấy một giai đoạn rất nặng nề trong những năm vừa rồi. Cung Mệnh chịu nhiều sát khí, cung Phúc lại hao tổn từ bên trong. Đó là kiểu lá số của người đang gánh một điều gì đó rất lớn, một mình."

Bà không nói gì. Bàn tay ngừng gõ.

"Tôi không thể nói với bà anh ấy còn sống hay không. Lá số cho tôi thấy nguy hiểm thật — nhưng không có cung nào đóng lại hoàn toàn theo cách tôi từng thấy ở những trường hợp... chắc chắn hơn." Tôi dừng lại. "Điều đó có nghĩa là vẫn còn một khoảng mở. Tôi không biết khoảng mở ấy có chứa điều bà hy vọng không."

"Thầy đang nói bà không biết." Giọng bà phẳng, không phải trách cứ.

"Đúng vậy."

Bà Chen nhìn ra ô cửa sổ. Ánh sáng chiều đã chuyển màu, từ vàng sang cam. Dưới đường Dihua, tiếng người bán hàng, tiếng xe, tiếng Đài Bắc cứ tiếp tục không ngừng.

"Tôi biết ông không biết," bà nói, lần này thật sự không phải trách cứ. Giọng bà mang thứ gì đó khác — gần với sự mệt mỏi chín muồi của người đã suy nghĩ quá nhiều về một điều duy nhất trong ba năm. "Tôi chỉ cần nghe một người nào đó nói thật với tôi rằng họ không biết. Mọi người cứ an ủi tôi. Tôi chán sự an ủi lắm rồi."

Tôi không nói thêm gì nữa.


Bà Chen đứng dậy, chỉnh lại áo, cúi đầu nhẹ theo lễ người Đài Loan. Bà bước ra cửa, xuống cầu thang, về phía đường phố ồn ào bên dưới.

Tôi nhìn theo cho đến khi bóng bà khuất sau khung cửa.

Bà không có đáp án. Tôi cũng không có. Nhưng có một điều tôi nhận ra — bà bước ra khác với lúc bước vào. Không phải vì lá số đã nói điều gì kỳ diệu. Mà vì lần đầu tiên sau ba năm, có người ngồi trước mặt bà và không cố tạo ra sự chắc chắn giả tạo.

Tử Vi Đẩu Số, ở tận cùng của nó, không phải là công cụ để biết trước mọi thứ. Nó là một ngôn ngữ — ngôn ngữ của những xác suất, những xu hướng, những cảnh báo. Người đọc số giỏi không phải người đọc được tương lai. Người đọc số giỏi là người biết cầm ngôn ngữ ấy đủ nhẹ tay, đủ thật, để người ngồi trước mặt mình có thể tiếp tục sống — dù câu trả lời họ cần nhất vẫn chưa đến.

Và đôi khi, đó là điều duy nhất ta có thể cho nhau.


Thái Hư

Đài Bắc, tháng Mười