Tạp Ghi Về Khoa Tử Vi
Anh ta đặt tờ hợp đồng xuống bàn, nhìn tôi: "Diệu tiên sinh, tôi ký hay không ký?"
Bên ngoài cửa sổ tầng mười hai, Đài Bắc đang vào buổi chiều tháng Chín. Ánh nắng cuối ngày kéo dài bóng những tòa nhà văn phòng thành những vệt xiên qua mặt bàn kính. Tờ hợp đồng nằm đó — dày cỡ hai đốt ngón tay, góc trên đã được kẹp sẵn một cây bút Montblanc. Deadline ký kết là sáng mai, chín giờ.
Tôi chưa trả lời. Tôi nhìn lại lá số trên tay.
Buổi Chiều Ở Văn Phòng Đài Bắc
Trần Chí Hào — anh tự giới thiệu tên như vậy khi bước vào — khoảng năm mươi mấy tuổi, dáng người chắc nịch kiểu người quen đứng trên công trường hơn ngồi sau bàn giấy. Anh làm vật liệu xây dựng, đã hai mươi năm, từ hồi bắt đầu với một kho hàng nhỏ ở Trung Hòa cho đến bây giờ là mấy chi nhánh trải dài đến Taichung.
Cái hợp đồng kia là liên doanh với một tập đoàn đại lục, trị giá đủ để thay đổi quy mô công ty anh lên một tầng hoàn toàn khác. Nhưng đi kèm với nó là khoản vay ngân hàng mà nếu dự án chậm tiến độ — chỉ cần sáu tháng — thì dòng tiền sẽ bắt đầu siết.
Thư ký của anh đã gọi cho tôi từ hai ngày trước để đặt lịch. Cô nói anh cần "tham khảo về mặt thời điểm." Câu nói đó tôi quen nghe. Người ta thường đã gần đến quyết định rồi mới tìm đến người xem số — họ không hẳn muốn được chỉ bảo, họ muốn được thấy rõ hơn cái mình đang đứng trước.
Anh ngồi xuống, kéo cà vạt ra khỏi cổ và vắt lên lưng ghế. Hai ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn — không phải nhịp điệu, chỉ là một thói quen của người đang giữ cái gì đó trong lòng.
"Đối tác bên kia đang đợi," anh nói. "Họ đã gia hạn một lần rồi."
Quan Lộc Cung Nói Gì
Lá số của Trần Chí Hào — tôi an trước khi anh đến — có Tử Vi thủ Quan Lộc, cung Ngọ. Nhìn vào cái đó, người ta dễ hứng khởi. Tử Vi là đế tinh, ngồi Quan không gặp sát khí, bản mệnh anh không thiếu chí khí và khả năng thống lĩnh.
Nhưng chiều đối cung thì khác. Phá Quân hóa Kỵ từ Thiên Di xung thẳng vào Quan Lộc. Phá Quân vốn đã là sao khai phá, biến động, gặp Kỵ thì sức xung động lại càng không đứng yên. Năm nay anh đang hành đến một đại hạn mà cái xung chiếu này bắt đầu được kích hoạt thật sự.
Tôi không nói ngay. Tôi hỏi anh về hai năm vừa rồi — có chuyện gì không ổn không?
Anh ngừng gõ tay. "Một hợp đồng ở Tân Trúc. Tôi ký, rồi đối tác vỡ nợ giữa chừng. Mất gần hai năm để giải quyết hậu quả."
Tôi gật đầu. Chính xác giai đoạn lưu Kỵ bắt đầu dồn về.
Khi Kỵ xung Quan, không phải là sự nghiệp sụp đổ — mà là những gì anh xây dựng dễ bị chặn ngang bởi yếu tố bên ngoài mà anh không kiểm soát được.
Thời điểm này, dù bản lĩnh bao nhiêu, cũng không phải lúc để mở rộng bằng cách cột mình vào một đối tác mà dây liên kết còn chưa thật sự vững.
Tài Bạch Và Bài Toán Rủi Ro
Tôi lật sang Tài Bạch cung. Tham Lang hóa Lộc — cái này thì rõ, tiền sẽ đến. Tham Lang là sao của sức hút, của cơ hội, của những thứ từ xa kéo về. Hóa Lộc thêm vào thì lực hút đó còn mạnh hơn. Nhìn bề ngoài, dự án này trông có vẻ sáng.
Nhưng nằm cùng cung, Địa Không và Địa Kiếp ám vào.
Tôi dừng lại ở chỗ này một lúc.
Không Kiếp đi cùng Tham Lang là cái cách mà giới xem số hay nhắc đến với một câu ngắn: hoạnh phát dễ hoạnh phá. Lợi nhuận đến nhanh — mà rủi ro cũng đến nhanh không kém. Đây không phải kiểu tích lũy từ từ mà bền. Đây là kiểu được ăn cả, ngã về không.
Câu phú tôi nhớ từ hồi học: Không Kiếp hà hiềm ư Tỵ Hợi / Nhân mạnh nghịch dĩ thành danh — trường hợp của anh, Không Kiếp không đóng ở Tỵ Hợi, lại rơi thẳng vào Tài Bạch trong giai đoạn hành hạn không thuận. Cái bất ổn đó không phải là chuyện vài tháng.
"Anh có phương án nào để giảm khoản vay ngân hàng xuống không?" tôi hỏi.
Anh nhìn tôi. "Khoảng ba mươi phần trăm. Nếu tôi kéo thêm một đối tác nữa vào."
"Thì đó là điều đáng xem xét hơn là quyết định ký hay không ký ngay lúc này."
Chiêm Nghiệm Sau Buổi Luận Số
Tôi muốn nói thẳng một điều mà tôi đã phải mất khá lâu mới thật sự hiểu: lá số không ra quyết định thay người.
Lá số của Trần Chí Hào không nói với tôi rằng anh sẽ phá sản nếu ký, hay sẽ giàu có nếu không ký. Nó không nói điều đó. Cái nó nói — nếu tôi đọc đúng — là bối cảnh mà anh đang đứng trong đó: một giai đoạn mà chuyển biến bên ngoài dễ can thiệp vào những gì anh đang xây, một luồng tài lộc có sức hút nhưng kèm theo biến động khó lường, một thời điểm mà việc phân tán rủi ro khôn ngoan hơn là dồn hết vào một mối.
Đó là lăng kính. Không phải phán quyết.
Tôi nghĩ đến không ít lần mình đã ngồi trước người ta và cảm thấy cái cám dỗ của việc nói chắc. Người ta đến là vì họ muốn nghe một câu rõ ràng. "Ký đi." Hoặc "Đừng ký." Sự rõ ràng đó là thứ họ trả tiền để tìm. Và cái cám dỗ của người xem số là chiều theo điều đó — bởi vì nó làm mình trông có năng lực, trông chắc chắn, trông xứng với buổi ngồi đó.
Nhưng cái chắc chắn giả tạo đó là thứ nguy hiểm nhất mà một người xem số có thể trao cho người ngồi trước mình.
Tử Vi Đẩu Số, theo cái cách tôi hiểu nó, là một hệ thống để đọc thế — thế của thời gian, thế của lực trường xung quanh một người tại một giai đoạn nhất định. Nó không thấy được tất cả. Nó không thấy được đối tác bên kia có ông giám đốc tài chính đang giấu điều gì không. Nó không thấy được liệu thị trường vật liệu xây dựng năm tới có biến động vì chính sách mới hay không. Nó thấy được anh — lực lượng bên trong và bên ngoài anh đang vận hành theo chiều nào.
Còn quyết định vẫn là của anh.
Trần Chí Hào thu tờ hợp đồng lại, đặt cây bút Montblanc lên trên. Anh ngồi thêm một lúc, nhìn ra ngoài cửa sổ — Đài Bắc lúc này đã bắt đầu lên đèn.
Khi đứng dậy ra về, anh quay lại nhìn tôi và nói: "Tiên sinh không cho tôi câu trả lời. Nhưng tôi nghĩ tôi biết mình phải làm gì rồi."
Tôi gật đầu. Anh bước ra.
Câu đó ở lại với tôi lâu hơn tôi nghĩ. Không phải vì nó là lời khen. Mà vì nó nhắc tôi về một giới hạn mà người xem số cần nhớ mỗi ngày: chúng ta không ở đây để ra quyết định thay người. Chúng ta ở đây để người ta nhìn rõ hơn — rồi tự bước.
Đó là đủ. Và đôi khi, đó là tất cả những gì mình có thể làm.
Diệu Không