Thần Khê Định Số: Hai Cuộc Đời Chung Một Lá Số
Hai người đàn bà, một năm sinh, một giờ sinh — lá số Tử Vi giống nhau đến từng sao.
Hôm đó tôi ngồi ở một cái quán trà nhỏ sát bờ sông Cửu Long, phía bên này nhìn sang Hồng Kông còn thấy được những tòa nhà cao tầng lấp loáng trong sương. Người quen giới thiệu, nói có hai bà muốn gặp tôi hỏi chuyện mệnh lý. Tôi tưởng họ đến riêng từng người. Không ngờ cả hai cùng bước vào, ngồi xuống cùng một chiếc bàn gỗ thấp, hai ly trà nóng bốc khói song song.
Tôi hỏi ngày tháng năm sinh, giờ sinh từng người — giọng hỏi thủng thỉnh như thói quen.
Rồi tôi dừng lại.
Tôi hỏi lại lần nữa, chậm hơn. Cả hai đều gật đầu xác nhận. Bà H. sinh giờ Dần, năm Quý Tỵ, tháng Tám âm lịch. Bà M. — cũng giờ Dần, năm Quý Tỵ, tháng Tám âm lịch.
Lá Số Như Nhau, Đời Khác Nhau
Tôi lấy giấy ra, lập số cho bà H. trước. Xong rồi nhìn qua bà M. — về lý thuyết không cần lập lại, vì đó là cùng một lá số.
Nhưng cuộc đời hai bà không giống nhau một chút nào.
Bà H. người Hồng Kông, chồng làm bất động sản ở Kowloon Tong, nhà có mấy căn apartment cho thuê, con gái đang học ở Anh. Bà ngồi thẳng lưng, chiếc áo khoác len màu xanh tối cắt may gọn ghẽ, bàn tay để trên mặt bàn — không nhẫn lồng, nhưng ngón tay nào cũng chăm sóc cẩn thận. Bà đến hỏi tôi về vận hạn sắp tới, giọng điềm tĩnh như người hỏi thăm thời tiết.
Bà M. ngồi đối diện, người Cửu Long phía bên này, lấy chồng từ hồi hai mươi mấy tuổi, chồng bỏ đi lúc con còn nhỏ, một mình buôn bán lặt vặt nuôi hai đứa. Tay bà đặt dưới gầm bàn, tôi chỉ nhìn thấy phần khuỷu tay — cái động tác giấu tay của người quen giấu mình. Bà đến hỏi tôi tại sao đời bà cực thế, liệu có đổi được không.
Cùng một lá số. Hai câu hỏi từ hai thế giới hoàn toàn khác.
Tôi nhìn lại tờ giấy. Mệnh cung an Thiên Đồng — sao ưa hưởng thụ, tình cảm nặng, hay bị kẻ khác chi phối. Cả hai đều có Văn Xương Văn Khúc hội tụ ở cung Tài Bạch, lẽ ra phải có tiền. Phúc Đức cung có Thiên Phúc — nền tảng phúc phận không tệ. Vậy tại sao bà M. lận đận đến vậy?
Tôi nhìn lên, hỏi nhỏ: "Hai bà quen nhau từ lâu chưa?"
Bà H. lắc đầu: "Mới gặp hôm nay."
Bà M. cũng lắc: "Người ta giới thiệu, nói đi cùng cho vui đường."
Thần Khê Vào Cuộc — Sao Ẩn Lộ Nghĩa
Tôi nhớ lại điều ân sư tôi từng nhấn mạnh mỗi khi gặp những trường hợp lá số trùng nhau: "Tử Vi là cái khung, nhưng Thần khê định số mới cho anh biết cái khung đó đứng trên nền đất nào."
Tôi hỏi thêm từng người — không hỏi về vận số, mà hỏi về những chi tiết nhỏ hơn. Nơi sinh, hướng nhà, thứ tự trong anh em, năm nào trong đời có biến cố lớn đầu tiên.
Dần dần, bức tranh hiện ra.
Bà H. sinh ở phía Đông, nhà nhìn ra hướng Nam, là con út trong gia đình ba chị em gái. Cung Phụ Mẫu của bà không bị hãm — cha mẹ sống lâu, gia đình êm ấm làm nền. Khi lấy chồng, bà theo về một gia đình có nề nếp, chồng là con cả, vai trò người vợ được định vị rõ ràng. Cung Phu Thê của bà có Tả Phụ — người đàn ông bên cạnh có trách nhiệm, biết chống đỡ.
Bà M. sinh cùng giờ cùng ngày, nhưng ở phía Tây thành phố, nhà quay hướng Bắc. Con thứ trong gia đình lộn xộn, cha bệnh sớm, mẹ phải gánh hết. Biến cố đầu tiên trong đời bà đến năm mười lăm tuổi — cha mất. Cung Phụ Mẫu bị Kình Đà xâm phạm theo hướng khác, cái nền không vững từ đầu. Cung Phu Thê của bà — trên giấy tờ giống hệt bà H. — nhưng khi chiếu theo Thần khê, cung đó lại bị che khuất bởi một tiểu hạn không thuận, đúng vào năm bà lấy chồng.
Cùng một lá số, nhưng cung bị khuất khác nhau — đó là nơi Thần khê định số bắt đầu lên tiếng.
Tôi giải thích chậm rãi cho cả hai nghe. Bà H. gật đầu, vẻ như bà đã biết mình may mắn, chỉ muốn xác nhận. Bà M. ngồi yên, mắt nhìn vào ly trà đã nguội.
Một lúc sau, bà M. hỏi: "Vậy tôi sinh ra đã thua rồi sao?"
Tôi không trả lời ngay. Tôi nhìn ra cửa sổ, phía bên kia sông, những tòa nhà Hồng Kông vẫn đứng đó trong sương chiều.
"Không phải thua," tôi nói. "Là cùng một cỗ máy, nhưng chạy trên hai con đường khác nhau. Cỗ máy không lỗi — con đường mới là thứ quyết định bà đến đâu."
Bà M. không nói gì. Nhưng lần này bà đặt tay lên mặt bàn.
Chiêm Nghiệm Của Người Cầm Bút
Tôi làm việc này đủ lâu để không còn ngạc nhiên khi gặp lá số trùng nhau. Điều làm tôi ngạc nhiên là mỗi lần như vậy, Tử Vi đơn thuần lại cho tôi thấy giới hạn của chính nó — rõ ràng, không che giấu.
Tử Vi là bộ khung xương. Nó cho anh biết cái người này có xương cốt ra sao, chịu lực thế nào, sẽ gãy ở đâu nếu gặp đúng áp lực. Nhưng hai bộ xương giống hệt nhau vẫn có thể mang hai tấm thân hoàn toàn khác — da thịt khác, gân cốt bồi đắp khác, vết thương cũ khác.
Thần khê định số không phải một hệ thống tách rời. Nó là lớp đọc tiếp theo, lớp hỏi thêm: cái khung này đứng trong hoàn cảnh nào? Những cung bị khuất, những sao ẩn, những năm tháng làm nền — chúng định hình gì mà tờ lá số thuần túy không nói hết được?
Hôm đó, trước khi chia tay, bà H. trả tiền trà cho cả hai. Bà M. định từ chối, bà H. giơ tay ngăn lại: "Thôi, hôm nay mình gặp nhau, coi như duyên."
Tôi nhìn cái cử chỉ nhỏ đó mà nghĩ thầm — đây rồi. Đây chính là thứ không nằm trong lá số nào: cái khoảnh khắc ai đó giơ tay trước, ai đó để tay xuống bàn, ai đó chấp nhận một ly trà từ người lạ.
Những thứ đó, không sao nào ghi được.
Hai lá số giống nhau đến từng chi tiết, mà hai cuộc đời cách nhau như hai bờ sông Cửu Long — phải chăng Thần khê định số, với những cung bị khuất và những lớp nghĩa ẩn mà Tử Vi đơn thuần bỏ qua, mới thật sự là chìa khóa phân định số phận?
Tôi vẫn chưa có câu trả lời chắc chắn. Và có lẽ đó là lý do tôi vẫn tiếp tục ngồi xuống, lập số, và hỏi thêm.
— Tâm Kính