Thần Khê Định Số — Nhật Nguyệt Hãm Địa Và Điều Cô Lin Chưa Hỏi
Cô Lin đặt tờ lá số xuống bàn, giọng run nhẹ: "Thầy ơi, con trai tôi cưới vợ tháng sau — nhưng tôi vừa xem lại số nó, Nhật Nguyệt đều hãm địa."
Buổi chiều Đài Bắc hôm đó ẩm và nặng. Gió từ Đạm Thủy thổi vào không làm không khí dịu hơn được bao nhiêu. Cô Lin ngồi đối diện tôi trong căn phòng nhỏ ở Đại An, vẫn mặc nguyên bộ đồ công sở — cô vừa từ xưởng dệt ở Nội Hồ đến thẳng đây, chưa kịp về nhà thay áo. Mười lăm năm qua, cô xây dựng được một cơ sở dệt may đủ lớn để ký hợp đồng với vài thương hiệu thời trang Nhật. Người đàn bà biết tính toán từng cuộn vải, từng mét chỉ — thế mà đặt tờ giấy xuống bàn với đôi tay không hoàn toàn yên.
Con trai cô, Minh Hiên, hai mươi chín tuổi, làm việc cho một công ty logistics ở Thượng Hải. Người bạn gái — nay sắp thành vợ — là người Thượng Hải. Đám cưới tổ chức bên đó. Cô Lin chưa một lần gặp mặt thông gia. Tất cả những điều đó cộng lại, tôi hiểu, mới tạo ra cái giọng run nhẹ kia — không phải sợ mấy chữ trong lá số, mà sợ những thứ nằm ngoài tầm tay mình.
Nhật Nguyệt Hãm Địa Nói Gì — Và Không Nói Gì
Tôi cầm tờ lá số lên, nhìn qua một lượt.
Minh Hiên tuổi Bính Dần, Nhật cư Thìn, Nguyệt cư Tuất — đều là hãm địa theo cách phân vị của Thần Khê Định Số. Hai vầng sáng lớn nhất trong bộ chính tinh, mà đặt vào hai cung không thuận.
Tôi ngồi im một lúc. Không phải vì không biết nói gì, mà vì muốn chọn đúng điều cần nói trước.
Thần Khê Định Số không phải bản án. Đó là lăng kính — cho thấy hình dáng một con người trước khi bạn kịp hỏi họ tên.
Trong Thần Khê, khi Nhật Nguyệt xử hãm, phú văn thường ghi những điều như: tướng mạo thiếu quang thái, tính tình đa nghi, lao lực hơn người cùng hoàn cảnh, công danh khó trơn tru theo đường thẳng. Không phải lời nguyền — là mô tả tính chất. Như người thầy thuốc nhìn màu da, nhịp mạch để biết thể trạng, không phải để kết luận người ta sẽ chết.
Tôi hỏi cô Lin: "Minh Hiên có phải người kiệm lời không? Ít kể chuyện công việc cho mẹ nghe?"
Cô ngẩng đầu lên, hơi ngạc nhiên: "Đúng vậy. Nó không hay nói. Mà hỏi thì cũng nói ít thôi."
"Tự mình gánh nhiều hơn nhờ người khác?"
Cô gật đầu chậm.
Đó không phải tôi đoán tài. Đó là Nhật Nguyệt hãm địa đang mô tả một kiểu người — người quen dấu mình vào công việc, quen chịu đựng hơn bộc bạch, quen làm hơn nói. Không xấu, không tốt. Là tính chất, không phải số phận.
Cậu Soạn Và Điều Tôi Học Được Từ Một Thế Hệ Trước
Khi nhìn lá số của Minh Hiên, tôi nhớ lại cậu Soạn — em ruột bà xã tôi, người mà tôi đã quan sát suốt mấy chục năm trời.
Soạn tuổi Canh Thân, Nhật Nguyệt đồng cung tại Sửu — hãm địa theo cung vị. Năm xưa, có cụ thầy đoán cho Soạn rằng "Nhật Nguyệt đồng cung, giàu đáo để, công danh mai sau ra trò." Nghe sướng tai, nhưng trật hẳn.
Tôi khi đó đã giở Thần Khê Định Số ra, chiếu theo mục Nhật Nguyệt tại Sửu Mùi, đọc được những câu phú ghi rõ: tượng hình diệp thanh, mắt ti hí, chân tay thô, đời đa lao lực, tân toan khó lường. Soạn có da xám xanh, mắt nhỏ, vai gầy — nét tướng khớp gần hết. Và cuộc đời Soạn đúng là lao lực. Không nghèo, nhưng chưa bao giờ thảnh thơi. Làm quanh năm vẫn thấy thiếu tay.
Cụ thầy năm đó không sai vì không biết Tử Vi. Cụ sai vì đọc ký hiệu mà bỏ qua phú văn — như người cầm bản đồ mà chỉ nhìn tên đường, không chịu đọc ghi chú địa hình.
Thần Khê Định Số không phán — nó mô tả. Ai đọc nó như lời phán thì người đó mới sai.
Và điều tôi rút ra từ cậu Soạn không phải là "Nhật Nguyệt hãm thì cuộc đời khổ." Mà là: người có tướng lao lực, nếu biết mình vậy, có thể chọn môi trường phù hợp, chọn người đồng hành bù trừ cho mình. Soạn không biết điều đó. Không ai nói cho Soạn nghe.
Điều Cô Lin Chưa Hỏi
Cô Lin nhìn tôi, hỏi khẽ: "Vậy Nhật Nguyệt hãm như vậy... ảnh hưởng hôn nhân không thầy?"
Tôi đặt lá số xuống, lật sang cung Phu Thê.
"Cô ơi, Nhật Nguyệt trong Mạng cho mình biết Minh Hiên là người như thế nào. Còn hôn nhân thuận hay không — phải nhìn cung Phu Thê, và nhìn thêm lá số của cô dâu. Hai cái đó khác nhau."
Cô im lặng. Có lẽ đó là điều cô chưa từng nghĩ tới — rằng cô đã hỏi về chân dung đứa con, trong khi câu hỏi thật sự cô muốn hỏi là về cuộc hôn nhân.
Cung Phu Thê của Minh Hiên không tệ. Có chính tinh, không bị sát tinh kéo nặng. Tôi nói với cô điều đó, không hoa mỹ, không làm mềm quá mức.
Thần Khê chỉ mở cửa, không đóng cửa. Luận số để chuẩn bị, không phải để sợ.
Người mẹ nào cũng muốn bảo vệ con mình. Cô Lin đến gặp tôi không phải vì mê tín — cô đến vì muốn hiểu để chuẩn bị. Đó là điều hoàn toàn khác nhau. Và tôi nghĩ, đó cũng là lý do Thần Khê Định Số được viết ra: không phải để phán xét số phận, mà để người đọc nhìn rõ hơn vào bản chất con người — của mình, của người bên cạnh mình.
Nhật Nguyệt hãm địa không có nghĩa là Minh Hiên sẽ thất bại trong hôn nhân. Nó có nghĩa là cậu ấy sẽ không dễ dàng bộc lộ, sẽ quen gánh một mình, sẽ cần một người vợ hiểu được sự im lặng của chồng mà không hiểu lầm là lạnh nhạt.
Tôi nói điều đó với cô Lin. Không nhiều hơn.
Cô Lin đứng dậy, cầm lại tờ lá số, gấp cẩn thận. Ra đến cửa, cô quay lại nói một câu:
"Thầy ơi, con hiểu rồi. Số nó vậy thì mình lo cho nó khác đi thôi — chứ lo kiểu cũ không được."
Tôi gật đầu, mỉm cười, đóng cửa lại.
Và tôi đứng đó một lúc, trong căn phòng chiều ẩm, nghĩ đến cậu Soạn năm xưa — người không ai nói cho nghe câu đó đúng lúc.
Tâm Kính