Thầy bảo tôi thắng, sao lại thua?

Ông Trần gõ bàn: "Thầy bảo tôi năm nay thắng thầu, sao lại thua?"

Căn phòng chờ nhỏ ở tầng mười hai trên đường Nathan, Cửu Long im như nín thở. Ngoài cửa kính, ánh đèn Hồng Kông đêm rực rỡ như thể không có chuyện gì xảy ra. Nhưng với ông Trần — chủ một công ty vật liệu xây dựng đã ba đời ở Kowloon — thì mọi thứ vừa sụp xuống.

Gói thầu cải tạo chuỗi khách sạn bốn sao khu vực Tsim Sha Tsui. Ông chuẩn bị cả năm. Hồ sơ đẹp. Giá cạnh tranh. Và quan trọng hơn — ông đã đến gặp thầy trước khi nộp.

Thầy lật lá số, nhìn vào Đại hạn năm đó, gật đầu: "Quan Lộc hội Lộc Tồn, Hóa Lộc chiếu về. Thầu này ông trúng."

Ông về chuẩn bị với tâm thế của người biết mình thắng trước.

Rồi ông thua.


Lá số của một người, không phải cuộc đua

Hôm ông đến gặp tôi, tay vẫn chưa hết run — không phải vì tức, mà vì mệt. Ông ngồi xuống, rót trà, nhưng không uống. Chỉ nhìn chằm chằm vào cốc.

"Lá số của tôi có gì sai không?"

Tôi hỏi lại: "Ông biết đối thủ trúng thầu là công ty nào không?"

Ông nhíu mày: "Tập đoàn xây dựng từ Thượng Hải. Mới vào Hồng Kông, muốn lấy uy tín nên bỏ thầu giá thấp bất thường."

Tôi gật đầu: "Và lá số của người đứng đầu tập đoàn đó trông như thế nào trong năm này — ông có biết không?"

Ông im lặng.

Đó là điểm mấu chốt. Thầy của ông Trần nhìn vào lá số ông Trần, thấy Quan Lộc sáng, thấy khí vận tốt, rồi kết luận: ông sẽ thắng. Nhưng thắng ai? Thua ai? Lá số chỉ có một người, trong khi cuộc đua có nhiều người.

Xem lá số ông Trần thấy tốt, rồi đoán ông thắng thầu — cũng giống như nhìn vào thành tích một võ sĩ, thấy anh ta đang phong độ cao, rồi kết luận anh sẽ vô địch. Mà không hỏi: đối thủ của anh ta đang ở đâu?

Lá số phản ánh vận khí của một người — không phán quyết số phận của người khác thay cho họ.

Năm đó, ông Trần có thể thật sự ở trong một đại hạn tốt. Quan Lộc hội Lộc, Hóa Lộc chiếu về — nghĩa là năng lực ông mạnh, cơ hội với ông nhiều, thời điểm thuận. Nhưng nếu người đứng đầu tập đoàn Thượng Hải kia cũng đang ở một đại hạn vượng hơn, lại thêm tinh thần sẵn sàng chấp nhận lỗ để chiếm thị phần — thì khí vận tốt của ông Trần cũng không thể đổi chiều gió thay cho ông.


Tử Vi là lăng kính, không phải phán quyết

Tôi hay dùng hình ảnh này: Tử Vi như một chiếc lăng kính.

Lăng kính giúp ta nhìn rõ hơn — ánh sáng đi qua, ta thấy được màu sắc mà mắt thường bỏ sót. Nhưng lăng kính không tạo ra ánh sáng. Nó không thể làm trời tối thành ban ngày.

Nhìn vào lá số ông Trần, ta có thể thấy: đây là người đang trong giai đoạn năng lượng dồi dào, sự nghiệp có đà, các cơ hội tiếp cận ông nhiều hơn bình thường. Đó là điều lá số nói được — và nó nói đúng. Ông Trần năm đó thật sự nhận được nhiều đề nghị hợp tác hơn những năm trước. Thầu này chỉ là một trong số đó.

Nhưng lá số không nói được: trong số những người cùng nộp thầu hôm đó, ai có lá số mạnh hơn ông?

Đây là giới hạn tự nhiên của khoa Tử Vi — và là điều mà người hành nghề cần thành thật với thân chủ.

Ông Trần gõ tay lên bàn, chậm hơn lần trước: "Vậy thầy đó nói sai?"

Tôi nghĩ một lúc. "Thầy nói lá số ông có cơ hội thắng thầu trong năm này — điều đó không sai. Nhưng thầy đã bỏ qua một vế: cơ hội không bằng kết quả. Và thầy đã không nhắc ông điều đó."

Đó là trách nhiệm của người luận đoán. Không phải nói những gì thân chủ muốn nghe. Mà nói đủ — kể cả phần mà thân chủ không hỏi.


Chiêm nghiệm sau buổi hỏi chuyện

Chúng tôi ngồi thêm một tiếng nữa. Trà nguội từ lúc nào không hay.

Ông Trần kể lại từ đầu. Tôi hỏi thêm về hồ sơ thầu — không phải lá số. Hỏi về giá ông bỏ, hỏi về mối quan hệ với ban tổ chức đấu thầu, hỏi về điểm khác biệt mà ông đưa ra so với đối thủ.

Ông trả lời từng câu, rồi dừng lại ở một câu: "Thật ra tôi không có mối quan hệ nào với họ. Tôi nghĩ hồ sơ đủ mạnh thì khỏi cần."

Tôi không nói gì. Ông tự hiểu.

Tử Vi giúp ông thấy mình đang ở đâu trong vòng xoay vận số — nhưng không thể thay ông chuẩn bị, không thể thay ông xây dựng mối quan hệ, không thể thay ông nghiên cứu đối thủ. Lá số tốt là gió thuận. Nhưng thuyền phải có buồm. Và người cầm lái phải biết mình đang chèo trên mặt biển nào, cùng với những ai.

Có một nhầm lẫn phổ biến trong cách người ta tìm đến Tử Vi: họ muốn một lời xác nhận, không phải một lăng kính. Họ đến để nghe "ông sẽ thắng" — và khi nghe vậy, họ về với cảm giác mọi việc đã xong. Họ không hỏi: tôi cần làm gì thêm? Điểm yếu của tôi trong cuộc đua này là gì? Đối thủ của tôi đang ở đâu?

Người thầy giỏi, thay vì nói "ông sẽ thắng", nên nói: "Khí vận ông tốt trong giai đoạn này — đây là thời điểm để ông dốc sức. Nhưng kết quả còn phụ thuộc vào tương quan với những người cùng cuộc. Ông chuẩn bị đủ chưa?"

Câu hỏi đó, nếu được hỏi từ đầu, có lẽ ông Trần đã về với tâm thế khác.


Buổi tối đó, khi ông Trần đứng dậy về, ông không còn gõ bàn nữa. Ông khoác áo, dừng lại ở cửa, nhìn ra phía đường Nathan lúc này đã vãn người.

"Thật ra," ông nói khẽ, "tôi biết mình thiếu mối quan hệ. Tôi chỉ không muốn tin vào điều đó."

Ông Trần bước ra ngoài — và tự hỏi mình đã chuẩn bị đủ chưa. Không phải trách sao, trách thầy.


Thiên Ẩn