Thiên Lương Khóc Đại Tá Bùi Quý Cảo
Tôi nhận được điện thoại lúc 11 giờ đêm — giọng cô H. run rẩy: "Thầy ơi, anh ấy vừa ký hợp đồng xong thì倒 xuống."
Tôi ngồi yên một lúc, nghe tiếng xe vẫn chạy dưới đường Zhongxiao Dong, ánh đèn hắt lên trần nhà trọ ở Đài Bắc thành những vệt dài rồi tắt. Cô H. vẫn còn trên đầu dây, hơi thở không đều. Tôi hỏi: "Anh ấy đang ở đâu?" Cô nói: "Bệnh viện. Nhưng thầy ơi, bác sĩ bảo không qua khỏi đêm nay."
Tôi đặt điện thoại xuống bàn, không ngủ được nữa.
Người đàn ông mà tôi không kịp gặp đủ lần
Ông Cảo — tôi gọi ông bằng cái tên Việt mà cô H. dùng khi nhắn tin, dù ông sống và làm việc ở Đài Trung suốt ba mươi năm — là người tôi chỉ gặp mặt đúng hai lần.
Lần đầu là do cô H. giới thiệu. Cô nói ông muốn nhờ tôi xem số từ lâu, nhưng lịch ông dày đặc đến mức hai lần xe đến đón tôi đều trật. Lần thứ ba mới gặp được — ông đứng trước sảnh khách sạn Grand Hyatt, mặc vest tối màu, dáng người cao lớn, cười rộng: "Cụ làm tôi chờ lâu quá." Giữa chúng tôi cách nhau gần hai mươi tuổi, nhưng ông nói chuyện như ngang hàng, không một câu khách sáo.
Ông là giám đốc điều hành một tập đoàn logistics có văn phòng ở ba thành phố. Người trong ngành gọi ông là đại tá — không phải quân hàm, mà là cái tên ông tự chọn hồi còn trẻ vì thích cách một người chỉ huy cầm cả đoàn quân tiến về phía trước mà không cần nhìn lại.
Tôi nhớ ông gõ ngón tay lên mặt bàn khi nói chuyện. Không phải vì bồn chồn — mà như một người quen kiểm soát nhịp độ của mọi thứ xung quanh. Mắt ông sắc, nhìn thẳng, kiểu ánh mắt của người đã ra quyết định trước khi câu hỏi được hỏi xong.
Lá số đã nói — từ trước khi tôi kịp nói
Ông sinh năm Tân Dậu, giờ Tỵ, Mệnh an tại Tỵ. Bộ sao trong lá số ông không phải dạng tầm thường: Thiên Lương tọa Mệnh, phụ bởi Thiên Mã, cách cục của người một đời phiêu bạt nhưng luôn có quý nhân che chắn, đi đến đâu cũng có người nể trọng.
Nhưng tôi nhìn thấy điều khác.
Triệt lộ nằm chắn ngang một dải dài trong những cung quan trọng của ông — Triệt che từ thời trung niên như một bức tường vô hình, vừa chặn họa vừa chặn phúc. Suốt những năm tháng đó, ông lao đao thật — ba lần tái cơ cấu công ty, một lần gần mất trắng vì đối tác phản bội — nhưng cũng nhờ Triệt mà những mũi sát khí nặng nhất trong lá số bị ghìm lại, chưa phát.
Đến khi Tuần bước vào thay thế Triệt, ông vươn lên như người được tháo xích. Mười năm đại vận đó là thời hoàng kim: công ty mở rộng, uy danh tăng, con cái thành tài. Ông nói với tôi hôm gặp mặt: "Mười năm nay tôi không tin vào vận số nữa, vì cái gì tôi muốn cũng được."
Tôi không trả lời câu đó ngay. Tôi nhìn vào lá số, tính thầm.
Tuần bảo hộ ông còn đúng hai năm. Và năm cuối của đại vận — năm thanh toán — đang đến rất gần.
Những dấu hiệu bị bỏ qua
Cô H. kể lại sau này: ông đã có triệu chứng từ nửa năm trước. Mệt bất thường. Đau ngực thoáng qua rồi tắt. Bác sĩ khuyên tầm soát tim mạch, ông gạt đi — "Tôi bận, để cuối năm."
Tiểu vận năm đó đổ thêm Liêm Trinh hóa Tuyệt vào cung Thân — một sự kết hợp mà người trong nghề nhìn vào đều hiểu: đây là năm cần dừng lại, không phải tiến.
Tôi đã nói điều này với cô H. sau lần gặp thứ hai. Cô gật đầu, bảo sẽ chuyển lời. Tuần sau cô nhắn: "Anh ấy nói thầy cứ lo xa, ký xong hợp đồng này là anh ấy nghỉ ngơi."
Hợp đồng đó là thương vụ lớn nhất trong đời ông — liên doanh với một tập đoàn Nhật, trị giá bảy chữ số. Ông chuẩn bị hơn một năm. Buổi ký diễn ra tại văn phòng ở Đài Trung, có mặt cả hai bên, có rượu champagne, có ảnh kỷ niệm.
Ông ký xong, đứng dậy bắt tay đối tác, rồi đổ xuống.
Thiên Lương và giới hạn của sao lành
Thiên Lương là sao của trường thọ, của phúc đức, của người che chở kẻ khác. Nhưng Thiên Lương không phải là sao bất tử.
Tôi từng nghe một câu từ người thầy cũ: "Sao lành có thể kéo dài thời, nhưng không thể xóa mệnh." Suốt nhiều năm tôi không hiểu hết câu đó. Đêm ấy ở Đài Bắc, tôi hiểu.
Thiên Lương tọa Mệnh của ông Cảo đã làm đúng phận sự: giữ ông qua những năm Triệt che, dẫn ông đến thời Tuần thịnh vượng, cho ông một đời được kính trọng và một cái chết — nếu có thể gọi thế — ở đúng đỉnh điểm của sự nghiệp, không sa cơ, không tàn tạ.
Nhưng khi sát tinh tích lũy đủ, khi tiểu vận hội tụ đủ, khi đại vận đến năm thanh toán — Thiên Lương chỉ còn đứng nhìn. Sao lành không chiến đấu với mệnh. Nó chỉ làm cho cái kết được phẩm giá hơn.
Tôi không biết mình có thể làm gì khác không. Tôi đã nói. Cô H. đã chuyển lời. Ông Cảo đã nghe — và chọn đi tiếp.
Có lẽ đó cũng là Thiên Lương: người ta có quyền chọn cách dùng hết thời gian của mình.
Trách nhiệm của người cầm lá số
Những ngày sau đó, tôi ngồi lại với chính mình nhiều hơn.
Người giải số không phải người cứu mệnh. Chúng ta là người đọc bản đồ — bản đồ có thể chính xác, nhưng người đi đường có quyền không theo. Trách nhiệm của tôi là nói rõ, nói thật, không giấu những điều khó nghe vì sợ mất lòng. Trách nhiệm đó tôi đã làm — dù không đủ mạnh, dù không đủ lần.
Nhưng giới hạn của mệnh lý không phải là giới hạn của kiến thức — mà là giới hạn của con người trước chính số phận họ. Ông Cảo biết. Ông chọn. Đó là quyền của ông.
Tôi không còn dằn vặt về điều đó nữa. Chỉ còn một cảm giác gì đó giống như buồn — buồn thật sự, không phải buồn vì tiếc nuối hay vì lỗi lầm.
Cô H. gửi cho tôi tấm ảnh chụp trong buổi ký hợp đồng hôm đó. Ông Cảo đứng ở giữa, tay đang bắt tay đối tác Nhật, miệng cười rộng — đúng kiểu cười tôi thấy lần đầu ở sảnh khách sạn Grand Hyatt.
Áo vest tối màu. Dáng cao lớn. Mắt sắc.
Tôi nhìn mãi tấm ảnh đó mà không tìm được gì khác để nghĩ — chỉ thấy ông trông rất vui.
Tử Nguyên