Tuy Nhiên Tôi Vẫn Không Dám Làm Cho Nàng Bi Quan

Nàng đặt tách trà xuống, hỏi thẳng: "Linh Sơn, năm tới tôi còn cơ hội không?"

Tôi không trả lời ngay.

Bên ngoài cửa sổ, Đài Bắc đang chìm vào hoàng hôn — cái thứ ánh sáng vàng nhạt pha tím của chiều tháng Mười Một, khi gió từ hướng Dương Minh Sơn đổ xuống làm lay những tán cây dọc đường Nhân Ái. Thiên Trang ngồi đối diện tôi trong căn phòng nhỏ ở tầng ba, đôi mắt mang vẻ mệt mỏi của người đã thức quá nhiều đêm với bảng tính và hợp đồng. Nàng là đời thứ hai của một gia đình kinh doanh vải sợi lâu năm ở Vạn Hoa — cha nàng dựng lên từ những năm 1970, nay ông già yếu, anh trai nàng thì tính khí khó đoán, còn nàng đứng ở giữa như cái chốt cửa sắp rỉ.

Lá số nằm trước mặt tôi. Tôi lật đi lật lại đã mấy lần từ lúc nàng bước vào.


Lá Số Nói Gì

Thiên Trang cung Mệnh an tại Tuất, Thiên Đồng lạc hãm — ngôi sao vốn hướng đến an nhàn và phúc đức, nhưng rơi vào hãm địa thì lại dễ biến thành sự ỷ lại, thụ động, để người khác dẫn dắt mà không hay. Lại ngộ Kình Dương và Hóa Kị hội tụ — Kình như lưỡi kiếm, Kị như sương mù dày đặc, hai thứ cộng lại làm cho con người dễ bị những quyết định cảm tính kéo vào những rắc rối không đáng.

Tiểu hạn năm nay của nàng đi qua cung Điền Trạch — tức là nhà cửa, tài sản gia đình, di sản người cha để lại. Và ở đó, ngoài Thiên Đồng hãm, lại có thêm Địa Không, Địa Kiếp, Đẩu Quân hội chiếu. Tôi nhìn vào tổ hợp đó mà lòng nặng trĩu.

Không Kiếp là thứ rút ruột tài sản từ bên trong — không phải kẻ thù bên ngoài đánh vào, mà là sự thất thoát âm thầm, có khi đến từ người thân tín nhất. Đẩu Quân lại thêm vào đó bóng dáng của sự tranh giành, phân chia không êm. Tôi nghĩ đến người anh trai nàng — nàng chưa nói gì về anh, nhưng lá số đã nói thay.

Tôi chưa mở miệng. Thiên Trang lặng yên nhìn tôi lật từng tờ ghi chú, ngón tay nàng siết nhẹ quanh tách trà đã nguội.


Nặng Trước, Nhẹ Sau

Tôi đặt bút xuống, nói chậm:

— Cung Điền Trạch của cô năm nay có chuyện. Không phải chuyện nhỏ. Những người trong nhà cô — tôi không nói tất cả — nhưng có người đang không thật lòng. Cô biết tôi đang nói đến ai chứ?

Nàng im lặng một giây. Rồi gật đầu, khẽ thôi.

Tôi tiếp tục. Tôi không đổ hết một lúc — làm vậy chỉ như người ta đổ một xô nước lạnh lên đầu người đang đứng giữa mưa. Tôi nói từng lớp một, như gỡ một tấm lụa nhiều nếp.

Đây là điều tôi không nói hết với nàng ngay lúc đó: Kình Dương ngộ Hóa Kị tại Mệnh, khi hội với Không Kiếp ở Điền, theo lý mệnh là cảnh giác thực sự — không chỉ tranh chấp tài sản mà còn có khả năng bị lợi dụng chữ ký, bị đặt vào vị trí pháp lý bất lợi. Tôi chọn nói điều đó theo cách khác: cô cần một người cố vấn pháp lý đáng tin, và cần tìm người đó trước tháng Ba.

Thiên Trang nhíu mày. Nàng hỏi: "Vậy là hết rồi à?"

Người ta đến hỏi mệnh không phải để nghe bản án — họ đến để tìm một cái neo giữa cơn giông.

Tôi lắc đầu.

Chưa hết. Về cuối hạn, Khôi Việt và song Lộc chiếu vào — đó là quý nhân xuất hiện, và tài lộc có chuyển. Không phải tự nhiên đến, mà đến vì cô chủ động đón. Sự khác biệt nằm ở chỗ đó.

Tôi thấy vai nàng hạ xuống một chút. Cái sức nặng không biến mất, nhưng nó được phân bổ lại — không còn đè lên một điểm duy nhất nữa.


Tướng Xác Nhận Mệnh

Tôi nhìn nàng — không phải nhìn theo kiểu quan sát, mà là nhìn theo cách người làm mệnh lý vẫn làm song song với lá số: tướng học và số học không tách rời nhau, chúng chảy trên cùng một dòng sông.

Vầng trán Thiên Trang rộng, xương gò má có lực — đó là tướng người có ý chí và khả năng gánh vác. Nhưng khóe mắt đuôi mắt nàng hơi trĩu xuống trong thời điểm này, vết mệt mỏi không phải của một ngày mà của nhiều tháng tích lại. Tướng học gọi đó là vận đang qua giai đoạn trắc trở — không phải vận xấu gốc rễ, mà là vận đang đi qua đoạn đường gồ ghề.

Điều khiến tôi chú ý hơn là vùng ấn đường — chính giữa trán, giữa hai lông mày — của nàng vẫn sáng, không tối, không có những nét gãy ngang đáng lo. Đó là dấu hiệu mà tôi xem là phúc tướng còn nguyên vẹn, dù vận đang xáo trộn. Người có phúc tướng mà gặp hạn xấu thì thường vẫn có người giúp đỡ lúc nguy nan — Khôi Việt trên lá số và tướng phúc trên khuôn mặt, cả hai đều nói cùng một điều.

Tôi không nói hết điều này với nàng. Chỉ nói: Cô có tướng người được giúp đỡ. Tin vào điều đó.

Nàng nhìn tôi, lần đầu tiên trong buổi chiều hôm đó, ánh mắt không còn căng thẳng.


Ranh Giới

Tuy nhiên tôi vẫn không dám làm cho nàng bi quan — yên chiều, năm tới Thiên Trang sẽ gặp cơ. Nhưng cơ đó không đến như quà tặng. Nó đến sau khi nàng đối mặt xong với những điều nặng nề ở nửa đầu năm. Tôi chọn cách nói theo thứ tự đó — nặng trước, nhẹ sau — vì nếu nói ngược lại thì người ta sẽ chỉ nhớ phần nhẹ và bỏ qua phần cần cẩn thận.

Đó là cái khó của nghề này. Không phải khó vì thiếu kiến thức — mà khó vì ranh giới giữa nói thật và làm người ta sụp đổ mỏng như tờ giấy.

Thiên Trang đứng dậy, chỉnh lại áo khoác, cảm ơn tôi bằng một cái gật đầu nhẹ — cái kiểu cảm ơn của người vừa được nói điều họ cần nghe, không phải điều họ muốn nghe.

Tiếng bước chân nàng xuống cầu thang dần mất đi trong tiếng ồn của buổi chiều Đài Bắc.


Tôi ngồi lại một mình. Tách trà của nàng vẫn còn đó, đã nguội hẳn.

Ánh sáng ngoài cửa sổ đã chuyển sang tím sẫm. Tôi nhìn lá số còn trải trên bàn — Thiên Đồng hãm ngộ Kình Kị, Không Kiếp Đẩu quân, và ở góc cuối hạn, Khôi Việt Lộc song le lói lên như hai ngọn nến cuối đường hầm.

Tôi tự hỏi: nếu tôi nói hết ngay từ đầu, nàng có còn đủ lửa để đi tiếp đến cuối năm không? Hay sự thật nói quá sớm đôi khi lại trở thành thứ giết chết ý chí trước khi vận hạn kịp đến?

Không có câu trả lời dứt khoát. Chỉ có cái cảm giác rằng — người xem mệnh không chỉ đọc số, họ còn phải giữ lửa cho người đến hỏi mệnh, đủ để họ tự bước qua phần còn lại của con đường.

Tôi gập lá số lại, đứng dậy pha một tách trà mới cho mình.

Ngoài kia, Đài Bắc lên đèn.


Linh Sơn