Xuân về kiểm điểm những lần ngắm hoa
Cô ấy đặt tách trà xuống, hỏi tôi: "Thầy xem, năm nào tôi cũng gặp người, sao chẳng ai ở lại?"
Bên ngoài cửa sổ, Đài Bắc đang vào những ngày cuối đông. Trời không mưa nhưng ẩm — thứ ẩm ướt dính vào da thịt, vào cả câu hỏi vừa được đặt ra giữa bàn trà. Cô ngồi thẳng lưng, tóc búi gọn, áo lông màu camel — kiểu người quen chỉnh chu ngay cả khi đang chờ nghe tin không hay. Cuối tứ tuần, làm quản lý vận hành cho một chuỗi bán lẻ nhỏ ở Đại An, sống một mình ở căn hộ gần ga MRT Zhongxiao Fuxing.
Ba mùa xuân. Ba lần cô kể cho tôi nghe về một người đàn ông. Ba lần tôi tiễn cô ra cửa với câu chuyện chưa có hồi kết.
Hoa nở theo hạn vận
Tôi không trả lời ngay. Rót thêm trà, nhìn lá số cô để trên bàn — tờ giấy đã gấp, mở, gấp lại nhiều lần đến mức các nếp gấp nhạt màu.
Lá số của cô không thiếu duyên. Đó là điều đầu tiên ai xem cũng thấy.
Đào Hồng lưu niên — ngôi sao đó cứ luân chuyển qua các cung theo từng năm, và ba năm vừa rồi, nó ghé đúng vào những cung hoạt động của cô, kéo người đến gần như hoa kéo ong bướm vào mùa. Không phải cô thiếu sức hút. Không phải cô không biết yêu. Đào Hồng làm việc của nó rất tốt — nó mang người đến, nhưng không hứa hẹn người sẽ ở lại.
Vấn đề nằm ở chỗ khác.
Tôi nhìn vào cung Phu Thê trong lá số gốc của cô. Thiên Hư ngồi đó — ngôi sao của sự hư hao, của những thứ trông có vẻ đầy mà thực ra rỗng. Bên cạnh là Cô Thần, canh cửa im lặng như người gác đêm không có mặt trên danh sách khách mời nhưng vẫn xuất hiện ở mọi tiệc. Hai ngôi sao này không ngăn tình cảm đến — chúng chỉ đảm bảo rằng khi tình cảm đến, sẽ có một khoảng trống nào đó mà cả hai người đều cảm thấy nhưng không ai nói được tên.
Đào Hồng là mùa xuân của duyên số. Thiên Hư, Cô Thần là mùa đông ngồi chờ trong cung Phu Thê — hai mùa không cùng năm, nhưng cùng một lá số.
Cô nghe, không ngắt lời. Chỉ đưa tay vuốt nhẹ mép tách trà.
Tướng mạo và duyên số soi nhau
Có những điều lá số nói bằng sao tinh, có những điều khuôn mặt nói bằng đường nét. Hai thứ đó, khi soi vào nhau, thường không mâu thuẫn.
Cô có đuôi mắt cong nhẹ lên — tướng người dễ được yêu, dễ khiến người khác muốn gần. Miệng hay cười dù không có gì buồn cười — đó là tướng của người mang lại cảm giác an toàn cho người đối diện, khiến họ mở lòng nhanh hơn bình thường. Những người đàn ông gặp cô lần đầu thường nghĩ: người này dễ gần.
Nhưng khóe môi cô xuống nhẹ ở hai đầu — không rõ nếu không để ý, nhưng tôi để ý. Đó là tướng của người giữ nhiều thứ bên trong hơn những gì họ cho ra. Người dễ gặp duyên, nhưng khó giữ duyên lâu — không phải vì họ không muốn giữ, mà vì có một phần trong họ luôn giữ khoảng cách, dù họ không biết mình đang làm vậy.
"Lần gần nhất," cô nói, "anh ấy bảo tôi không cần anh. Rằng tôi ổn quá, nên anh không biết mình có chỗ đứng ở đâu."
Tôi không nói gì thêm về tướng số. Một số điều, khi đã được nhìn thấy, không cần phải được nói thành lời.
Xuân này nhìn hoa khác trước
Nhưng đó không phải lý do cô đến gặp tôi hôm nay.
Cô đến vì năm Ất Tị sắp sang. Và trong lá số lưu niên của cô, có điều gì đó khác.
Tôi lật tờ giấy tính lưu niên, chỉ vào cung Phu Thê: Lộc nhập cung. Năm Ất Tị, thiên can Ất hóa Lộc vào Thiên Cơ — và Thiên Cơ trong lá số cô nằm đúng tại cung Phu Thê. Không phải Đào Hồng ghé qua rồi đi. Lộc nhập cung là thứ ở lại trong suốt năm, là cửa mở, là đất màu mỡ cho hạt giống bén rễ.
Thêm vào đó, Hỉ Thần năm này chiếu vào cung Mệnh — không ồn ào, không phô trương, nhưng đủ để những cuộc gặp gỡ mang theo nhiệt độ thật, không chỉ là lịch sự.
"Nghĩa là năm nay tốt hơn?" cô hỏi, giọng thận trọng như người đã quen không tin quá sớm.
"Nghĩa là năm nay, nếu có người đến," tôi nói chậm, "lần đầu tiên sau ba năm, đất có khả năng giữ rễ. Nhưng còn phụ thuộc vào việc cô trồng như thế nào."
Cô im lặng một lúc.
Biết hạn không phải để trông chờ. Biết hạn là để không vội khi chưa đến, và không bỏ lỡ khi đã đến.
Tôi nói thêm điều mà tôi nghĩ cô cần nghe hơn là những gì cô muốn hỏi: Thiên Hư và Cô Thần vẫn còn đó trong cung Phu Thê gốc. Lưu niên tốt mở cửa, nhưng không tự động thay đổi cái cách cô đứng bên trong ngôi nhà đó. Khoảng cách mà cô tạo ra — dù vô thức — khoảng cách mà người đàn ông kia gọi là "cô không cần tôi" — đó là điều lá số không thể tự giải quyết thay cô.
"Năm nay có người đến," tôi nói, "thì hãy thử một lần để họ thấy chỗ trống trong cô. Không phải điểm yếu. Là chỗ họ có thể đứng."
Khi hoa biết mình sẽ tàn
Buổi chiều xuống nhanh. Ánh đèn đường ngoài cửa sổ bắt đầu vàng lên trong lớp sương ẩm.
Cô đứng dậy, mặc lại áo lông, cầm túi. Ở cửa, cô quay lại nói — không phải câu hỏi nữa, chỉ là một câu nói nhỏ, nhẹ hơn rất nhiều so với lúc bước vào:
"Có lẽ mấy năm trước tôi cũng vui. Chỉ là tiếc vì nghĩ phải giữ lại."
Cô ra về. Tôi đứng bên cửa sổ nhìn xuống, thấy bóng cô nhỏ dần trên vỉa hè Đài Bắc.
Và tôi nghĩ — người ta hay nói ngắm hoa đẹp nhất là lúc hoa đang nở. Nhưng không phải vậy.
Ngắm hoa đẹp nhất là lúc biết hoa sẽ tàn — biết rồi mà vẫn đứng đó, không vội hái, không quay đi, chỉ để mắt thật đầy vào khoảnh khắc đang có.
Xuân Ất Tị này, tôi mong cô nhớ điều đó.
Linh Sơn
Cuối đông, trước thềm Xuân Ất Tị